About Lamain Voyage 2
Sáng đầu tiên, tôi tỉnh giấc trước cả lúc mặt trời mọc – không phải vì tiếng báo thức, mà bởi tiếng dây cáp khẽ va vào cột buồm và mùi cà phê đậm đặc lan từ bếp lên. Tôi bước chân trần ra boong, mặt sàn còn ẩm sương đêm, ngắm những hòn đảo nhọn hoắt của Wayag hiện rõ dần dưới bầu trời nhuộm sắc đào. Chúng tôi neo đậu từ tối hôm trước, không gian tĩnh lặng đến lạ – chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng cá nhảy, cùng tiếng thì thầm nhỏ của thủy thủ đoàn đang chuẩn bị bữa sáng. Cảm giác không giống như vừa đến bằng tàu, mà như được đặt nhẹ vào một tấm bưu thiếp sống động.
Lamain Voyage 2 là một phinisi dài 41,5 mét, được đóng để lướt qua những vùng biển này một cách uyển chuyển. Tàu chở đủ tám khoang – chủ yếu là các cặp đôi và hai thợ lặn độc hành, nhưng khu vực chung không bao giờ cảm thấy chật chội. Tầng boong trên có ghế nằm rộng, được che bởi mái vải bạt, nơi tôi dành hàng giờ đọc sách giữa các lần lặn ngắm san hô. Tầng dưới mở thẳng ra biển qua một sân bơi, giúp việc chuẩn bị lặn trở nên dễ dàng. Tôi nhớ rõ, đội lặn đã xếp sẵn bình và áo phao BCD trước bữa sáng, mỗi bộ đều được gắn thẻ tên.
Ngày thứ hai, chúng tôi luồn lách qua quần đảo Misool. Dừng chân đầu tiên tại Boo Windows – lặn ngắm san hô qua hành lang ngầm hẹp, nơi ánh sáng mặt trời rọi xuống như những tia spotlight xanh biếc. Sau đó, neo gần Farondi rồi chèo kayak vào một vịnh kín, bao quanh bởi rừng ngập mặn. Một thành viên thủy thủ đoàn, anh Pak Dedi, chỉ cho chúng tôi hai con cá mập đầu đen đang nghỉ dưới rễ cây. Bữa trưa là cá mahi-mahi nướng với sambal matah, ăn trên boong cùng bia lạnh địa phương. Đồ ăn, thật lòng, ngon hơn tôi tưởng – tươi mỗi ngày, có lựa chọn nhẹ cho ai muốn ăn thanh đạm.
Ngày ba, hành trình vượt biển dài đến Dampier Strait. Tôi tưởng sẽ cảm thấy say sóng, nhưng thân tàu cắt qua sóng rất êm. Dừng tại Cape Kri – 45 phút lặn sâu giữa đàn cá đuối và những con trai khổng lồ. Một hướng dẫn viên chạm vai tôi, chỉ về phía một con hải mã lùn tí hon ẩn mình trong cụm san hô nhỏ bằng nắm tay. Lên tàu, tôi rửa đồ lặn tại khu chuyên dụng, rồi ngồi ở mũi tàu khi chúng tôi hướng về Sorong. Mặt biển phẳng như gương, tôi ngắm những con cá vây chân lao vun vút trước mũi tàu suốt gần hai mươi phút.
Tôi thừa nhận, ban đầu tôi không biết kỳ vọng gì từ một chuyến du thuyền chung. Nhưng nhịp điệu chuyến đi rất hợp lý – khởi hành sớm, bơi dài, nghỉ ngơi dưới bóng râm, ăn uống cùng nhau. Lamain Voyage 2 không quá sang trọng, nhưng mọi thứ vận hành trơn tru: vòi sen nước lạnh, ổ sạc điện ổn định, Wi-Fi mạnh khi gần trạm phát. Buổi tối, chúng tôi ngồi trên boong cùng thủy thủ đoàn, ai đó chơi guitar và kể chuyện về những cơn bão ở biển Banda. Không hề gượng ép. Cảm giác rất thật.










