About Vinca Voyages
Điều đầu tiên tôi để ý không phải là sàn gỗ tếch bóng loáng hay bữa tối thịnh soạn — mà là sự im lặng. Lúc 6h15 sáng, ngoài khơi Padar, động cơ Vinca Voyages tắt hẳn trước lúc mặt trời mọc. Không tiếng gầm, không rung lắc. Chỉ có tiếng sóng nhỏ vỗ nhẹ vào mạn thuyền và tiếng chân nhẹ nhàng của thủy thủ đoàn trên boong, nơi các bộ đồ lặn và chân vịt đã được xếp sẵn. Thứ nhịp điệu này không phải ngẫu nhiên. Đó là dấu ấn của một con thuyền đã lênh đênh qua những cung đường này đủ lâu để biết khi nào ánh sáng chạm đúng Komodo Island, và khi nào nên để chính làn nước lên tiếng.
Có ba khoang phòng được thiết kế theo chủ đề — Western, Japanese, và Balinese — nhưng chỉ duy nhất một phòng Suite nằm phía đuôi tàu, với độ dày mạn thuyền gia cố. Tôi ở phòng Japanese Room, bên phải, sát mực nước. Những vách ngăn kiểu shoji chia không gian tinh tế, và giường quay về hướng một ô cửa sổ nhỏ đón ánh sáng ban mai xuyên qua các thanh chống mạn. Phòng Balinese Room, dù giá thấp hơn chút, lại thoáng hơn nhờ hai cửa thông gió trên boong phía trên giường tầng. Tất cả các khoang đều có phòng tắm riêng với gạch men thật và nước nóng ổn định — điều hiếm thấy trên các du thuyền cỡ này ở Komodo.
Vinca được thiết kế để sống theo nhịp tự nhiên. Ngày đầu tiên khởi hành từ cảng Labuan Bajo lúc 13h — đủ muộn để kịp nối chuyến bay — rồi nhẹ nhàng cập Menjerite lúc 16h30. Bãi cát nổi ở đây không đông đúc, và thủy thủ đoàn đã thả kayak xuống nước trước khi đa số khách kịp uống xong cà phê. Lặn ngắm san hô dọc rạn, tôi thấy năm rùa xanh trong vòng mười phút. Buổi tối, bữa ăn được dọn trên boong thượng dưới bầu trời xanh tím nhạt dần, cùng tiếng dơi ăn quả vỗ cánh từ Kelor Island. Không nhạc, không thông báo — chỉ có cá mahi-mahi nướng và một đội ngũ phục vụ luôn đoán trước khi bạn muốn thêm một chai bia.
Ngày thứ hai bắt đầu với Padar lúc bình minh. Chúng tôi neo đậu phía bắc đảo, tránh đám đông leo từ lối mòn phía nam. Cuộc leo núi mất 25 phút; khung cảnh, như mọi khi, xứng đáng. Nhưng điều gây ấn tượng nhất là bữa trưa: món sốt ướp gà satay với hỗn hợp gia vị đặc trưng, vị như từ một căn bếp gia đình ở Sumba. Sau hành trình theo dấu Komodo dragon — nơi kiểm lâm dẫn đoàn theo đội hình khép kín — là Pink Beach với san hô nông ánh xanh điện. Không ai bơi quá sâu, nhưng độ trong suốt vẫn giữ ở mức 12 mét ngay cả dưới ánh nắng chiều.
Ngày cuối, chúng tôi thức dậy gần Taka Makassar. Bãi cát nổi chỉ ngập một nửa, nhưng thủy thủ đoàn vẫn thả neo và cho xuồng nhỏ xuống để mọi người bơi. Sau đó là Kanawa, nơi dòng chảy thường mạnh vào buổi trưa. Chúng tôi đến sớm, lặn dọc rìa ngoài rạn, và nhìn thấy một con cá đuối manta lướt ngay dưới mũi thuyền lúc 11h17 — gần đến mức có thể đếm từng đốm trên mình nó. Lên tàu, thuyền trưởng phục vụ es kelapa — nước dừa non ướp lạnh — kèm chanh tươi khi chúng tôi chạy về Labuan Bajo. Giờ cập bến dự kiến là 17h, nhưng chúng tôi cập lúc 16h42. Không vội vã, không xô bồ. Chỉ có sự im lặng trở lại.










