About Kimochi II
Tôi nhớ buổi sáng đầu tiên, thức dậy sớm trên boong tàu, quấn chiếc sarong mỏng, ngắm bầu trời chuyển từ xanh thẫm sang hồng nhạt khi tàu tiến về phía đảo Padar. Không khí se lạnh, vừa đủ để cảm nhận rõ hơi ấm từ tách cà phê mới rót. Dưới kia, thủy thủ đoàn lặng lẽ chuẩn bị xuồng trong khi mùi tỏi chiên và cơm bốc lên từ bếp. Chúng tôi cập bến Labuan Bajo tối hôm trước, mệt sau chuyến bay, nhưng việc di chuyển lên Kimochi II rất suôn sẻ – chỉ một đoạn đi thuyền ngắn, hành lý đã được thuỷ thủ mang sẵn xuống khoang.
Con tàu dài 20 mét, có bảy khoang phòng nằm dưới boong. Phòng chúng tôi ở phía mũi, bên phải, vừa đủ cho một giường đôi và kệ nhỏ để kính và điện thoại. Trên trần có quạt thật, không chỉ là gió lùa qua cửa sổ, và nệm nằm không hề cứng như trên tàu cá. Nhà vệ sinh dùng chung được dọn hai lần mỗi ngày, luôn có nước nóng – điều tôi không ngờ tới trên một chiếc liveaboard cỡ này. Đến giữa buổi sáng ngày đầu tiên, chúng tôi đã lặn ngắm san hô ở Menjerite, nơi dòng nước đưa trôi dọc theo vách đá phủ đầy san hô mềm. Tôi thấy một con rùa trườn qua, chẳng mảy may để ý đến bọt khí của chúng tôi, trong khi một con cá mập đáy nằm ngủ trên cát phía dưới.
Ngày thứ hai bắt đầu trước bình minh. Chúng tôi neo tàu gần Padar và leo đường mòn trong bóng tối, đèn pin nhấp nháy phía trước. Khi lên tới đỉnh, khung cảnh hiện ra: ba bãi biển hình lưỡi liềm với những sắc trắng khác nhau, ôm lấy bởi những ngọn đồi sắc nhọn. Sau bữa sáng trên tàu, chúng tôi đi bộ trên đảo Komodo cùng kiểm lâm, nhìn thấy những con rồng Komodo nằm dài dưới tán cây như loài thằn lằn khổng lồ. Sau đó, tại Pink Beach, tôi dạo dọc bờ biển nơi cát thực sự có sắc hồng nhạt – san hô nghiền trộn lẫn với cát trắng. Đỉnh điểm là Manta Point: không chỉ một mà tới bốn con cá đuối lớn lượn dưới chúng tôi, sải cánh rộng hơn cả chiều cao của tôi. Thủy thủ chỉ cho chúng tôi điểm làm sạch trên đáy san hô và giải thích rằng những cá thể này quay lại mỗi mùa.
Ngày cuối cùng, chúng tôi trôi dạt giữa Kanawa và Taka Makassar. Nước ở Taka nông đến mức trông như ảo ảnh – xanh ngọc giữa vùng biển xanh thẫm. Tôi lặn ngắm đến tê môi, ngắm những chú cá hề lẩn trong hải quỳ. Trở lại Kimochi II, chúng tôi tụ tập ở boong sau khi thủy thủ phục vụ trái cây tươi và trà đá. Ai đó bật lon Bintang, và chúng tôi lặng lẽ ngắm bờ biển Flores mờ dần trong sương. Không sang trọng – không hồ bơi vô cực hay dịch vụ quản gia – nhưng cảm giác rất thật. Chúng tôi ngủ trong tiếng nước vỗ mạn tàu và thức dậy mà không bị áp lực bởi lịch trình.
Điều đọng lại không chỉ là động vật hoang dã hay cảnh quan, mà là nhịp sống của chuyến đi. Bữa ăn được dọn trên khay nhựa, nhưng thức ăn nóng hổi và cay nồng – món sambal luôn sẵn trên bàn mỗi bữa. Thiết bị an toàn rõ ràng và được bảo trì tốt, thủy thủ làm việc hiệu quả và kín tiếng. Chúng tôi không cần Wi-Fi hay điều hoà. Chúng tôi cần không gian để giãn người, một ai đó chỉ vào con chim và nói ‘đó là dấu hiệu cảnh báo cá sấu nước mặn’, và một con tàu không rung lắc như máy giặt giữa đêm. Kimochi II đã mang lại điều đó.










