About Behike
Chúng tôi giữ chiếc thuyền vững vàng khi băng qua vùng nước nông ở Sebayur lúc bình minh — chỉ vừa đủ mực nước dưới đáy, nhưng thủy thủ đoàn hiểu rõ từng tảng đá. Behike, dù chỉ 15 mét, không phải con thuyền dài nhất ở đây, nhưng được đóng chuẩn: thân rộng, cân bằng tốt để vượt qua vùng biển gợn sóng giữa Komodo và Rinca. Sự ổn định ấy rất quan trọng khi bạn trở về sau chuyến đi bộ gặp rồng Komodo, mệt mỏi và phủ đầy bụi đỏ, mà vẫn bước lên boong khô ráo, sạch sẽ. Chúng tôi không vội vã. Chúng tôi từ từ cập điểm neo đậu như Kalong lúc hoàng hôn, nơi bầu trời đầy dơi ăn quả và con thuyền đứng yên, không xoay, không trôi.
Khách của chúng tôi ở trong một trong bốn khoang: hai khoang chủ có ban công riêng và hai khoang deluxe phía dưới. Mỗi khoang đều có điều hòa riêng, nội thất bằng gỗ tếch chắc chắn và phòng tắm khép kín với áp lực nước mạnh — không có tắm bằng gáo ở đây. Khoang Master Panoramic Balcony quay về hướng tây, bạn sẽ thức dậy với ánh nắng chiếu qua đỉnh Padar và có thể ngắm ánh sáng rọi lên những ngọn đồi từ chiếc ghế nằm của mình. Chúng tôi giảm thiểu tiếng ồn giữa các tầng bằng lớp cách âm bổ sung, vì một đêm ngủ ngon trước chuyến lặn tại Manta Point là điều bắt buộc.
Trong chuyến đi tiêu chuẩn 3 ngày, chúng tôi đón khách tại Labuan Bajo vào buổi trưa. Điểm dừng đầu tiên là Menjerite — hòn đảo nhỏ, bãi cát trắng, lặn ngắm san hô ngay sát bờ rất tốt. Chúng tôi sắp xếp vào cuối buổi chiều để ánh sáng dịu vàng, lý tưởng cho chụp ảnh. Sau bữa tối, chúng tôi di chuyển neo đậu tại Kelor dưới ánh trăng. Ngày thứ hai bắt đầu sớm: Padar lúc mặt trời mọc, leo đường zíc zắc lên đỉnh, rồi đến đảo Komodo để tham gia chuyến đi bộ có hướng dẫn viên về rồng Komodo. Chúng tôi chuẩn bị bữa trưa và thẳng tiến đến Pink Beach — cách nửa giờ đi thuyền, nhưng đi chậm qua eo biển để tránh sóng. Sau bữa trưa, chúng tôi trôi dạt tại Manta Point, để dòng nước đưa những con cá đuối manta lại gần. Không bật động cơ. Chỉ có vây và sự im lặng.
Ngày thứ ba là Taka Makassar — bãi cạn cát trắng, nước phẳng như gương. Chúng tôi cho xuồng lên bãi và dựng lều che nắng. Trẻ em vùng vẫy, người lớn thả mình trôi. Sau đó là Kanawa, nơi san hô bắt đầu ngay dưới mặt nước và rạn đá dốc xuống sâu. Những người lặn ngắm san hô ở ngoài đến khi ngón tay nhăn nheo. Chúng tôi trở về Labuan Bajo lúc 5 giờ chiều, đã nạp nhiên liệu và dọn dẹp sạch sẽ. Thủy thủ đoàn kiểm tra từng sợi dây và cửa hầm trước khi cập bến. Đó là quy trình, nhưng chính điều đó giữ cho Behike luôn sẵn sàng đón nhóm tiếp theo.
Chúng tôi không chạy theo Raja Ampat — con thuyền này sinh ra cho Komodo. Dòng chảy, điểm neo, thời gian quay vòng — tất cả đều được tinh chỉnh theo nhịp điệu của công viên. Chúng tôi đã từng chạy xuyên Sape Strait trong mùa gió mùa, và Behike vẫn giữ hướng đi trong khi những thuyền khác phải quay đầu. Đó không phải khoe khoang. Đó là hiểu rõ thân tàu, động cơ và thủy thủ đoàn của mình. Chúng tôi có hai động cơ diesel Mitsubishi 315 HP — đủ mạnh cho một thuyền 15 mét, và hoạt động êm ái khi chạy không tải. Không khói, không giật. Khi gió ngược dòng thủy triều tại Loh Liang, chúng tôi không chống lại. Chúng tôi chờ, rồi mới đi.










