About Derya
Buổi tối đầu tiên đã nói lên tất cả. Khi mặt trời lặn sau hình ảnh gồ ghề của Kelor, thủy đoàn đã bày một mâm cá nướng và salad đu đủ trên boong sau. Tôi ngồi xếp bằng trên tấm đệm lót, gió thổi đều, chỉ còn nghe tiếng lách tách của dao dĩa và sóng biển từ rạn san hô xa xa. Chỉ có sáu chúng tôi trong chuyến đi—rất dưới sức chứa 13 khách của Derya—vậy nên toàn bộ phía mạn phải cảm như của riêng tôi. Cabin duy nhất, ẩn mình phía sau, có các cửa thông gió rộng được đặt góc để đón gió buổi tối mà không làm mất đi sự riêng tư.
Derya là một chiếc phinisi gỗ dài 22 mét không cầu kỳ, được chế tạo để phục vụ chứ không phải để khoe khoang. Salon nhỏ gọn nhưng được sắp xếp thông minh: một chiếc bàn gập cho bữa ăn, quạt trần thực sự tạo ra luồng gió, và ngăn lưu trữ dưới ghế ngồi. Đến 5:30 giờ sáng ngày thứ hai, thủy đoàn đã di chuyển neo lặng lẽ từ Pink Beach đến Padar, định vị mũi tàu hoàn hảo cho những bức ảnh bình minh mà không làm thức khách. Tôi để ý họ sử dụng tín hiệu tay trong quá trình di chuyển lúc bình minh—không hét lên, chỉ có sự phối hợp trầm lặng.
Nhịp điệu của chuyến đi 3 ngày 2 đêm cảm như đã quen thuộc. Sau khi leo lên Padar, chúng tôi làm mát bằng một lần lặn dài tại Manta Point, nơi dòng nước cuốn chúng ta nhẹ nhàng dọc theo mép rạn. Một con đỉnh nhảy vòng quanh gần, đầu cánh chạm vào cách chân vịt của tôi chưa đầy một mét. Thủy đoàn của Derya ném thang dây giữa dòng nước, định thời điểm để chúng tôi có thể leo lên tàu mà không phải chống chọi với sóng. Sau đó, tại Kanawa, họ neo trong kênh cát giữa hai rạn san hô, cho phép chúng bơi qua lại mà không có bóng tàu phía trên đầu.
Điều nổi bật không phải là sự xa hoa, mà là sự quan tâm. Đầu bếp nhớ ai uống cà phê đen. Thuyền phó giữ sẵn dây đeo mặt nạ lặn trong túi chống nước. Và khi chiều đến, gió nổi lên từ Sebayur, thuyền trưởng điều chỉnh hướng hơi sang một bên để cắt sóng, giảm độ lắc. Tại Kalong, chúng tôi nhìn đàn dơi xoáy vào bóng tối từ sân thượng, ngả lưng trên tấm nắng gấp khi bầu trời chuyển màu chàm.
Vào buổi sáng cuối cùng, chúng tôi neo tại Taka Makassar. Bãi cát nổi lên khi thủy triều xuống, và xuồng nhỏ của Derya chở chúng tôi vào. Không vội vã, không đông đúc—chỉ có thời gian để đi bộ qua nước ngang đầu gối, ngắm những con cua nhỏ luồn lách giữa các mảng san hô. Trên tàu, thủy đoàn phục vụ dừa tươi và chuối chiên trước khi cất giữ đồ đạc cho chuyến trở về Labuan Bajo. Nó không lấp lánh, nhưng nó chặt chẽ, hiệu quả và hòa hợp với nhịp điệu của các đảo.










