About Panrita
Sáng đầu tiên, tôi thức dậy trước bình minh, tiếng xích neo lạch cạch và tiếng thì thầm của thủy thủ đoàn trên boong trước. Không khí se lạnh, bầu trời phía trên Rinca vẫn tối mịt, nhưng nhà bếp đã ấm lên bởi mùi hành phi và cà phê. Đêm trước, chúng tôi lên tàu muộn, va ly rơi lộp độp trên bậc thang gỗ, tôi gần như chưa kịp quan sát Panrita — một phinisi dài 38 mét với boong rộng và đồ đồng sáng bóng. Khi trời vừa hửng sáng, tôi nhận ra chúng tôi đang neo gần Padar, những dãy núi nhọn hoắt in hình như thể từ một hành tinh khác.
Ngày đầu tiên trọn vẹn là hành trình khám phá đảo theo nhịp điệu vừa phải. Một buổi lặn ngắm san hô nhanh ở Kelor vào chiều muộn đã cho chúng tôi cảm nhận đầu tiên — san hô mềm lay động theo dòng nước, cá vẹt lượn dưới các khe đá. Rồi khi hoàng hôn buông xuống, chúng tôi leo lên ngọn đồi ở Menjerite. Không cao lắm, nhưng khung cảnh khiến tôi sững lại: ba bãi biển ánh hồng trải dài như những ngón tay, còn con tàu bé nhỏ nằm dưới kia. Bữa tối là cá vược nướng và sambal matah dưới ánh sao, phục vụ trên một bàn dài nơi tất cả ngồi quây quần — 12 khách, cùng thủy thủ đoàn nhẹ nhàng đi lại phục vụ.
Ngày thứ hai mới là ngày đỉnh điểm. Thức dậy lúc 5h30 để đến Padar lúc mặt trời mọc. Con đường leo dốc dường như khó hơn trông thấy, nhưng khi ánh nắng chạm vào vịnh, cả năm người trên đỉnh đều im lặng. Nước không chỉ xanh — mà là nhiều tầng màu, như thể ai đó đã đổ ngọc lam, lục bảo và ngọc sapphire vào cùng nhau. Sau bữa sáng trên tàu, chúng tôi đến đảo Komodo. Các kiểm lâm đã sẵn sàng gậy, và chúng tôi thấy hai con rồng — một con đang ăn xác một con nai, con kia nằm nghỉ trong bóng râm, lưỡi thè ra thòi. Sau đó, Pink Beach như một phần thưởng. Chúng tôi bơi trong vùng nước nông, cát có màu hồng nhạt dưới mặt nước, và tôi nhặt được một mảnh san hô hồng nhỏ, sau được biết đó là foraminifera — sinh vật tí hon, không phải vỏ sò bị nghiền nát.
Manta Point vào buổi trưa. Dòng chảy mạnh hơn tôi tưởng, nhưng hướng dẫn viên lặn đưa tôi một cái móc neo và chỉ tay. Tôi thấy con cá đuối đầu tiên lướt dưới đáy, rồi thêm một con nữa, đôi cánh rộng hơn cả chiều cao của tôi. Chúng quay quanh trạm làm sạch như đồng hồ. Lên boong, khăn lạnh và nước chanh. Buổi tối, chúng tôi neo tại Kalong, một hòn đảo nhỏ với đàn dơi ăn quả khổng lồ. Khi mặt trời lặn, hàng ngàn con bay lên — một dòng sông đen xoáy giữa bầu trời cam. Đèn tàu bật lên, và thủy thủ đoàn phục vụ món satay cùng đậu hũ cay.
Sáng cuối cùng: Taka Makassar. Bãi cạn chỉ xuất hiện khi thủy triều xuống, một vệt cát trắng dài giữa biển khơi. Chúng tôi lội ra, chụp những bức ảnh quen thuộc, rồi chỉ đứng đó, nước ngập đến mắt cá, nhìn thủy triều từ từ rút. Sau đó là Kanawa — các rạn san hô nông gần bờ, lý tưởng để lặn ngắm thư giãn. Tôi thấy một con bạch tuộc xanh bé tí chui dưới tảng đá. Chúng tôi rời đi lúc trưa, chạy tàu về Labuan Bajo trong ba giờ. Thủy thủ đoàn phát nước lạnh và một tấm ảnh in sẵn của chúng tôi trên bãi cạn. Không ai thúc ép tiền boa, nhưng chúng tôi vẫn đưa — bằng tiền mặt, kín đáo.










