About Catnazse Liveaboard
Sáng đầu tiên, tôi tỉnh giấc không phải bởi tiếng báo thức, mà bởi tiếng lạch cạch nhẹ của dây cột va vào cột buồm và vệt sáng vàng óng trườn qua mặt nước từ sau đảo Kelor. Tôi bước chân trần ra boong, quấn chiếc áo choàng mỏng từ khoang ngủ, và đứng ngắm bầu trời chuyển từ xanh thẫm sang màu đào nhạt. Không khí còn mát lạnh, trước khi cái nóng của biển Flores tràn tới. Chúng tôi cập bến tối hôm trước, sau bữa tối đơn giản nhưng thịnh soạn với cá mahi-mahi nướng và cà tím xào cay. Đội ngũ thủy thủ đã xếp sẵn vòi thở và kính bơi ở khu lặn – một chi tiết nhỏ, nhưng cho thấy chuyến đi này sẽ diễn ra trơn tru.
Ngày trọn vẹn đầu tiên là hành trình rượt ánh sáng. Bình minh tại Padar đáng để dậy từ 5h30 sáng. Leo dốc quanh co trong bóng tối mờ, soi đèn pin, rồi ngồi trên đỉnh núi ngắm mặt trời tràn qua các đảo, nhuộm đỏ những vách đá hồng và vàng óc chó đến mức như không thật. Sau bữa sáng trở về tàu, chúng tôi chạy đến đảo Komodo. Các kiểm lâm đã chờ sẵn với gậy dài. Chúng tôi thấy ba con rồng Komodo – một con ngáp dài bên hồ nước, một con trườn qua bụi rậm như dòng sông vảy chậm rãi. Tại Pink Beach, cát không chỉ hồng – có chỗ đỏ gỉ sét, do vỏ foraminifera trộn với bụi san hô. Tôi lặn ngay sát bờ và thấy một con bạch tuộc nhỏ lủi giữa các tảng đá.
Manta Point là điều bất ngờ. Tôi từng xem phim về cá đuối manta, nhưng chưa gì chuẩn bị tinh thần cho sự im lặng dưới mặt nước, rồi bóng đen bất ngờ trôi dưới thân mình. Hai con cá đuối manta, mỗi con rộng hơn cả chiều cao tôi, vòng quanh trạm làm sạch như đồng hồ. Một con lơ lửng ngay trên đầu, khe mang phập phồng, rồi vỗ cánh bơi đi. Trở lại boong, một ly nước chanh đá đã chờ sẵn trên khay. Thủy thủ nhớ ai uống đường. Chiều đó, tàu neo gần đảo Kalong. Khi mặt trời lặn, hàng ngàn dơi ăn quả bay lên từ rừng ngập mặn theo vòng xoáy chậm. Chúng tôi ngồi trên boong trên, chân buông thõng, ngắm trời chuyển tím.
Ngày ba bắt đầu bằng bơi tại Taka Makassar. Bãi cạn hiện ra lúc nước rút như ảo ảnh – một dải cát trắng cong dài giữa biển khơi. Chúng tôi chạy nhảy như trẻ con, chụp ảnh nhóm và nằm ngửa trôi trong nước ấm. Rồi đến Kanawa, nơi rạn san hô dốc thẳng xuống biển xanh. Tôi chỉ bơi gần bờ mà vẫn thấy một con cá ống ma hài đang bám vào cỏ biển. Hệ thống âm thanh của Catnazse Liveaboard phát nhạc reggae nhỏ khi chúng tôi trở về Labuan Bajo. Không ai muốn dọn đồ. Khoang tôi – Superior Room Cafasa 1 – nhỏ nhưng bố trí gọn gàng. Giường chắc, điều hòa mạnh, và cửa sổ tròn cho tầm nhìn hoàn hảo ra làn sóng phía sau về đêm.
Đồ ăn luôn ngon – không cầu kỳ, nhưng tươi. Bữa sáng thay đổi: cơm chiên một ngày, bánh kếp chuối ngày khác, luôn có cà phê đặc trưng địa phương. Bữa trưa tự chọn: cá nướng, đậu hũ lên men, salad dưa leo, đôi khi mực xào mực đen. Bữa tối như sự kiện – xiên thịt nướng trên bếp nhỏ ngoài boong, hoặc cá vược nướng nguyên con với bơ ớt chanh. Dịch vụ không giả vờ sang trọng năm sao, nhưng thủy thủ đoàn luôn chu đáo theo cách lặng lẽ, chuyên nghiệp. Không loa phát thanh, không hoạt động ép buộc. Chỉ có không gian, nhịp điệu, và những nơi khiến bạn quên luôn mật khẩu email.










