About Zada Ulla
Sáng sớm ngày đầu tiên, tôi thức dậy trước bình minh, tiếng dây cáp va nhẹ và mùi muối pha lẫn dầu diesel trong không khí se lạnh. Chúng tôi đã neo đậu gần Kelor suốt đêm, và những dãy đồi nhọn hoắt hiện lên rõ nét trên nền trời loang lổ sắc đào. Tôi leo lên boong trên với chiếc áo hoodie, tay nắm chặt tách cà phê gốm dày, và dõi theo ánh sáng lan dần trên mặt nước. Không chỉ là khung cảnh – mà là sự tĩnh lặng, cảm giác đang ở một nơi rộng lớn và hoang sơ, mới là điều chạm đến tôi trước nhất.
Zada Ulla là một con phinisi lớn – 65 mét bằng gỗ tếch bóng loáng và thiết kế tinh giản – nhưng chưa bao giờ cảm thấy đông đúc. Với sức chứa 30 khách và 11 cabin, luôn có những góc riêng tư: ghế nghỉ râm bên khu ăn uống mở, ghế salon gần phòng giải trí, hay ghế nằm bên jacuzzi ở mũi tàu. Chúng tôi dành buổi chiều lang thang giữa các khu vực này, đọc sách, chợp mắt, nghe tiếng máy tàu rền đều khi di chuyển từ vịnh này sang vịnh khác. Đội ngũ nhân viên di chuyển nhẹ nhàng, rót nước, dọn bàn – luôn hiện diện nhưng không bao giờ làm phiền.
Chuyến lặn đầu tiên của chúng tôi là tại Manta Point, giữa trưa ngày thứ nhất. Dòng chảy nhẹ, và chỉ vài phút sau, một bóng đen trôi lướt dưới chân – rồi thêm một con nữa. Tôi chưa từng thấy cá manta gần như vậy, kích thước và sự uyển chuyển của chúng khiến tôi nín thở trong kính lặn. Buổi tối hôm đó, chúng tôi neo gần đảo Kalong và chứng kiến bầu trời ngả đỏ khi hàng ngàn dơi ăn quả bay ra từ rừng ngập mặn, tạo thành dòng sông đen cuộn xoáy trên nền hoàng hôn. Đó là khoảnh khắc vừa bình dị vừa rộng lớn – điều người ta làm mỗi ngày, nhưng vẫn khiến tim ta nghẹn lại.
Ngày thứ hai bắt đầu với Padar Island lúc rạng đông. Chúng tôi leo dốc quanh co trong ánh sáng mờ, lên đến đỉnh khi mặt trời vừa nhô khỏi chân trời, nhuộm vàng những bãi cát hồng, trắng và đen. Sau cái nóng khô trên đường mòn, lao mình xuống làn nước mát ở Pink Beach là cảm giác sảng khoái tuyệt đối. Cát ở đây thực sự mang sắc hồng – không chói, mà là một lớp ánh hồng dịu dưới mặt nước, từ san hô vụn. Chúng tôi lặn ngắm san hô dày đặc cá vẹt và cá hề, rồi trôi dạt nhẹ nhàng dọc bờ biển Komodo Island, để mắt tìm những con rồng mà sau đó sẽ gặp trên đất liền.
Sáng ngày cuối cùng, chúng tôi neo tại Taka Makassar. Bãi cạn hiện ra lúc nước rút, một vệt cát trắng cong dài giữa làn nước ngọc lam. Chúng tôi lội ra lúc bình minh, chụp những bức ảnh nhóm quen thuộc, rồi chỉ đứng đó, ngập đến mắt cá, ngắm ánh sáng đổi sắc. Sau đó là Kanawa – một lần lặn nhanh qua rạn san hô khỏe mạnh, cơ hội cuối cùng để thấy cá mập đáy và cá đuôi gai xanh trước khi trở về Labuan Bajo. Máy tàu nổ máy khoảng giữa trưa, và tôi ở lại boong tàu cho đến khi đường bờ biển mờ dần, cảm nhận thứ cảm xúc lạ lùng: vừa thỏa mãn vừa bồi hồi, thứ cảm giác thường đến sau một chuyến đi như thế này.










