About Soe Besar Vanrei
Hơi mặn bám trên môi tôi ngay sáng hôm đầu tiên đặt chân lên boong chính của Soe Besar Vanrei. Lúc đó vừa rạng đông, thủy thủ đoàn đang cuộn dây thừng ở mũi tàu, giọng nói nhỏ nhẹ vang lên giữa tiếng máy phát điện khởi động. Tôi nhớ mình đã nghĩ sao lạ vậy – một phinisi dài 32 mét mà chỉ ghi duy nhất một phòng ngủ riêng, nhưng rồi tôi thấy bảy phòng khách nằm khuất phía trong, mỗi phòng đều có điều hòa riêng và cửa sổ nhìn ra biển. Chúng tôi cập bến tối hôm trước, mệt mỏi sau chuyến đi dài, và được dẫn đến phòng gần đuôi tàu bằng đèn pin cùng lời chào nhẹ nhàng ‘selamat malam’.
Điểm dừng chân đầu tiên là đảo Kelor khoảng 10:30, đúng lúc thủy triều rút khỏi các bãi san hô. Đường leo lên đồi chỉ mất mười phút, nhưng khung cảnh – những hòn đảo nhọn hoắt vươn lên từ làn nước phẳng như gương – khiến ai cũng phải dừng bước. Chiều muộn, chúng tôi neo gần Bidadari, nơi tôi lặn bộ gần mép rạn và thấy một con cá bơn con lơ lửng sau cụm san hô não. Tối hôm đó, sau bữa tối, cả nhóm thử phòng karaoke. Không chỉnh chu, nhưng hát Queen dưới quạt trần, tay cầm ly Bintang, cảm giác thật đúng – không gò bó, chỉ tiếng cười và những đoạn điệp khúc lệch tông vang vọng khắp phòng khách.
Padar lúc bình minh thì lạnh. Chúng tôi leo trong bóng tối bằng đèn pin đội đầu, con đường trơn trượt bởi sỏi núi lửa. Lên đến đỉnh trước lúc mặt trời mọc, chúng tôi chứng kiến khoảnh khắc ánh sáng xé ngang đường chân trời, biến vịnh nước bên dưới từ xanh thẫm sang vàng óng. Sau bữa sáng trên tàu, chúng tôi chạy máy đến làng Komodo để tham gia tour đi bộ có hướng dẫn viên về loài rồng Komodo. Một con thằn lằn băng ngang đường đi ngay trước mặt tôi, lưỡi thè ra, móng cào trên đá. Hướng dẫn viên yêu cầu giữ khoảng cách năm mét, nhưng ngay cả ở cự ly đó, hơi thở của nó vẫn phả ra rõ trong không khí sáng sớm.
Tiếp theo là Pink Beach – và đúng thật, cát ở đây có ánh hồng, dù dễ bỏ lỡ nếu không để ý. Chúng tôi bơi trong vịnh nhỏ nơi dòng nước cuốn những mảnh san hô vụn vào vùng nước nông. Rồi đến Manta Point: úp mặt nạ, đeo vây, và bỗng nhiên một bóng đen trôi dưới chân. Rồi thêm một con nữa. Một con manta lượn chậm, há miệng, quét mặt nước. Tôi ở lại dưới nước đến khi ngón tay nhăn nheo, đếm tổng cộng bảy con. Khi mặt trời xuống, chúng tôi trôi dạt gần Kalong, hòn đảo nhỏ chật kín dơi ăn quả. Lúc hoàng hôn, cả đàn bay ra thành từng vòng xoắn ốc, hàng ngàn con, hướng đông across the water.
Ngày cuối, chúng tôi dừng ở Taka Makassar – một bãi cát nổi lên lúc nước ròng như ảo ảnh. Chúng tôi đi bộ hết chiều dài, khoảng 200 mét, nước bao quanh tứ phía. Rồi Kanawa, nơi tôi lặn bộ gần vực thẳm và thấy một cặp cá hề trong một đống hải quỳ tím. Máy tàu khởi động lại vào buổi trưa, và chúng tôi bắt đầu hành trình sáu giờ trở về Labuan Bajo, đa số nằm ngủ trên sundeck, ngắm những đám mây kéo dài thành sợi.
Soe Besar Vanrei không thanh lịch hay tối giản. Nó mang dấu ấn sinh hoạt – những cánh cửa gỗ đôi khi kẹt, dàn karaoke cần dỗ dành mới chạy. Nhưng nó đưa chúng tôi lặng lẽ qua vùng Komodo, phục vụ từng tô mì xào nóng hổi sau mỗi lần lặn, và cho chúng tôi chỗ ngồi hàng đầu tại những nơi mà phần lớn người chỉ từng thấy qua ảnh. Phòng ngủ master duy nhất gợi cảm giác riêng tư, nhưng bảy phòng khách nói lên điều khác – con tàu này dành cho nhóm, cho bạn bè, cho những ai muốn sự thoải mái mà không cần nghi thức.










