About Cajoma IV
Sáng đầu tiên, tôi thức dậy trước cả khi mặt trời mọc, lúc động cơ vừa tắt gần đảo Kelor. Xung quanh chỉ còn tiếng thì thầm của biển vỗ nhẹ vào mạn thuyền, mùi cà phê thoang thoảng từ bếp, và bầu trời nhuộm hồng dịu trên tán rừng thấp. Tôi bước chân trần lên boong gỗ tếch, vẫn còn mát lạnh từ đêm hôm trước, ngắm ánh sáng đầu ngày chạm mặt nước. Chưa có gì thật sự ngoạn mục — chỉ là sự tĩnh lặng, chân thực, và dường như sâu lắng hơn tôi tưởng, dù đây là một chiếc phinisi 30m chỉ dành cho 10 khách.
Chiều hôm đó, chúng tôi lặn ngắm san hô ở Menjerite. Dòng chảy nhẹ, những vách san hô dốc nhanh xuống vùng nước xanh thẳm. Tôi thấy cá bẹt gặm rạn, một con bạch tuộc nhỏ co mình trong khe đá, và cảm giác yên bình lạ thường khi trôi nổi giữa biển, thế giới phía trên mờ dần. Trở lại Cajoma IV, thủy thủ đoàn đã chuẩn bị khăn lạnh và trái cây. Tôi ngâm mình trong jacuzzi khi mặt trời lặn sau đồi, những bọt nước quyện với muối biển trên da.
Ngày thứ hai bắt đầu từ lúc trời còn tối. Chúng tôi neo đậu gần Padar và leo đường mòn trong ánh đèn pin. Khi lên đến đỉnh, trời đã chuyển vàng rực, và bờ biển ba vịnh nổi tiếng hiện ra dưới chân — hoang sơ, khô cằn, và mênh mông đến nghẹt thở. Sau bữa sáng trên boong, chúng tôi đến đảo Komodo. Hướng dẫn viên phát gậy đi bộ, rồi dẫn đoàn xuyên qua vùng cây bụi savan. Nhìn những con rồng Komodo từ gần — từng bước đi chậm rãi, lưỡi chẻ liếm không khí — như thể đang chứng kiến sinh vật cổ đại thức tỉnh.
Chiều muộn, chúng tôi bơi tại Pink Beach. Cát thực sự mang sắc hồng, dù chỉ nhẹ tinh tế nếu không đứng sát. Nhưng điều khiến tôi ấn tượng hơn là lặn san hô ngoài khơi: san hô não khỏe mạnh, cá hề trong hải quỳ, và vài con cá mập đầu đen vụt qua nhanh. Sau đó là Manta Point. Chúng tôi mặc áo, nhảy xuống mà không mang ván, để dòng chảy đưa đi. Con cá đuối đầu tiên lướt ngay dưới tôi, gần đến mức nhìn rõ hoa văn trên lưng — như những chòm sao in trên da. Không chạm vào, tất nhiên, nhưng cảm giác lại rất riêng tư.
Sáng cuối cùng, thuyền chạy đến Taka Makassar. Bãi cạn đã có vài du thuyền khác, nhưng Cajoma IV tìm được góc yên tĩnh. Chúng tôi lội ra, chụp ảnh quen thuộc, rồi lặn dọc vành ngoài nơi dòng chảy mang theo cá lớn. Dừng ngắn ở Kanawa — khu vườn san hô nông, lý tưởng để bơi thong thả. Khi trở về Labuan Bajo, thủy thủ đoàn phục vụ trà nóng và trả lại đồ đạc, đã được làm sạch và phơi khô.
Bản thân con thuyền là 30 mét gỗ đánh bóng và vận hành êm ái. Một khoang dành cho khách, điều hòa mát lạnh, giường êm và phòng vệ sinh riêng không bao giờ nghẹt. Các bữa ăn dọn theo kiểu gia đình: cá nướng, rau xào, trái cây nhiệt đới. Không phô trương, nhưng mọi thứ đều hoạt động trơn tru. Tôi chưa từng cảm thấy chật chội dù cả 10 khách đều có mặt. Đó là sự sang trọng trong tiết chế — không gian, yên tĩnh, và thời gian.










