About Barakati
Sáng sớm đầu tiên đánh vào sàn gỗ teak vừa khi chúng tôi neo đậu gần đảo Kelor - mát mẻ và vàng - với sương còn cuộn lên từ mặt nước. Tôi nhớ nhâm nhi cà phê Balinese ngọt ngào từ ly dày bằng gốm sứ - bọc trong chiếc áo choàng mỏng - chống gió sớm - xem tắc kè to ở giữa các thanh gỗ mịn. Du thuyền có mùi muối và bánh mì tươi từ phòng bếp - nơi đầu bếp đang lấy ra bánh pancake chuối vàng. Lúc đó tôi cảm thấy một khoảnh khắc yên bình - không phô trương - nhưng sâu lắng - như du thuyền đã chờ đợi chúng tôi trong những vùng nước này trong bao lâu rồi.
Chúng tôi đã lên du thuyền Barakati vào buổi chiều hôm trước ở Labuan Bajo - sau một cuộc brief an toàn nhanh chóng và phân công phòng. Tôi và người bạn của tôi có phòng Bonelalo Deluxe - nằm giữa tàu - có cửa sổ porthole Twin - mở qua đêm cho gió. Giường cứng - với chăn cotton thoáng khí - và có đèn đọc sách riêng trên trần. Không có điều hòa - nhưng quạt trần mạnh - và chúng tôi không cần thêm gì.
Ngày hai bắt đầu với đảo Padar lúc bình minh. Chúng tôi đi bộ sớm - khoảng 5:30 - khi không khí vẫn mềm mại - và ánh sáng cắt những bóng dài trên cát hồng dưới chân. Cảnh từ ngọn đồi không bao giờ thất vọng - nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là nó vẫn yên tĩnh - ngay cả khi có một vài du thuyền khác. Sau chuyến đi bộ - chúng tôi lặn ở đảo Komodo - sau đó đi đến bãi biển hồng lúc trưa - nơi cát thực sự sáng lên khi mặt trời cao. Đội ngũ đã dựng lên những tấm che nắng và khăn lạnh trên sàn - và tôi đã dành buổi chiều đọc sách dưới một chiếc ô với một chân trong nước.
Giữa chiều mang lại điểm nhấn thực sự - lướt trên bãi biển Manta Point. Chúng tôi đã lướt trên nước trong khoảng 40 phút - lưng chừng mặt nước - khi năm con manta lướt dưới nước - một số lướt gần đến mức tôi có thể thấy các mẫu trên miệng chúng. Hướng dẫn viên luôn ở gần - chạm vào vai tôi để chỉ ra một loài cá trích sạch trên cánh của con manta khổng lồ. Trên du thuyền - một lon nước chanh lạnh và một bồn tắm nước nóng chờ sẵn. Buổi tối - chúng tôi đã xem bầu trời cháy cam phía sau đảo Kalong - nơi có hàng nghìn động vật ăn trái cây bay ra khỏi rừng ngập mặn lúc hoàng hôn - một đám bay đen nổi bật trên ánh hoàng hôn.
Sáng sớm cuối cùng chúng tôi neo đậu ở bãi cát Taka Makassar - nơi cát nổi lên lúc nước rút - giống như một ảo giác. Chúng tôi đã đi bộ đến đó - cười khi chúng tôi chìm vào cát mềm - sau đó bơi ra đến nơi nước sâu. Kanawa tiếp theo - với rạn san hô chỉ 20m từ bờ - đầy cá chép và cá bướm. Trở về Labuan Bajo là một chuyến đi mượt mà - động cơ tạo ra một nhịp đập đều đặn dưới phòng ăn - nơi đội ngũ phục vụ một bữa ăn cuối cùng gồm bánh chiên và cà phê mạnh. Tôi không biết đến mức nào tôi đã tin tưởng vào nhịp điệu của du thuyền cho đến khi nó dừng lại.
Barakati không phải là du thuyền lớn nhất hay hiện đại nhất - nhưng nó cảm thấy chân thành. Gỗ creak trong cái nóng - vải lướt trên mặt nước không lúc nào đều đặn - nhưng đội ngũ biết những con đường như bàn tay của họ. Chúng tôi đã bỏ lỡ bình minh vào ngày cuối cùng vì cần thời gian lâu hơn để nhả neo - nhưng không ai có vẻ căng thẳng - chỉ điều chỉnh kế hoạch. Điều đó nhắc tôi rằng đây vẫn là bờ biển hoang dã - và du thuyền - dù có thoải mái - vẫn là một phần của hoang dã đó.










