About Leyla
Điều đầu tiên tôi cảm nhận được là mùi gỗ tếch ấm áp hòa trong không khí mằn mặn. Tôi bước ra boong tàu Leyla ngay sau bình minh, quấn chiếc chăn mỏng từ khoang ngủ, ngắm ánh vàng rải xuống sườn xanh mướt của Kelor. Thuyền trưởng đã đứng ở mũi tàu, tay chỉ về phía gợn nước giữa luồng – một con cá mập đen đầu đen non bơi dọc theo dòng triều. Không phải cảnh được dàn dựng, chỉ đơn giản là điều tự nhiên xảy ra, âm thầm, trước cả bữa sáng. Đó cũng là tông màu cho cả chuyến đi: chân thực, không gượng ép, và luôn bất ngờ.
Chiều ngày đầu tiên, chúng tôi đến Menjerite, hòn đảo nhỏ với bãi biển cong như được vẽ ra cho tấm bưu thiếp. Nước mát lạnh, trong đến mức nhìn rõ từng viên sỏi dưới chân. Tôi lặn ngắm san hô dọc rìa ngoài nơi dòng chảy mạnh hơn và bắt gặp một đàn cá đục xếp chồng như những đồng xu bạc. Buổi tối, chúng tôi ăn cá vược nướng cùng món sambal cay trên boong, con tàu đung đưa nhẹ khi mặt trời khuất sau Padar. Cả nhóm gồm mười một người – sáu khách, năm thuyền viên – nhưng không gian luôn rộng rãi, kể cả khi tất cả cùng ngồi trên boong ngắm bầu trời chuyển tím.
Ngày thứ hai bắt đầu với chuyến đi rung lắc đến Padar trước bình minh. Đường leo dốc khá dốc, nhưng khung cảnh từ đỉnh – những dãy núi sắc nhọn xuyên qua lớp sương mờ – đáng giá cho từng hơi thở. Chúng tôi xuống bãi biển phía dưới, cát vẫn còn mát dưới chân, rồi đi tàu đến đảo Komodo để tham gia chuyến đi bộ có hướng dẫn viên về loài rồng Komodo. Một con đực lớn đi ngang trước mặt, đuôi kéo lê, hàm hơi há. Chiều hôm đó là trọn vẹn niềm vui: bơi tại Pink Beach, nơi cát thực sự phát sáng hồng dưới ánh sáng nhất định, rồi trôi nổi trên Manta Point, ngắm những bóng đen lướt dưới mình. Hai con cá đuối lớn vòng lại gần đến mức nhìn rõ các đốm trên bụng.
Ngày cuối cùng khởi hành sớm đến Taka Makassar. Bãi cạn đã bắt đầu hiện ra khi chúng tôi cập bến, vươn dài như một dải lưỡi nhạt giữa hai vùng nước ngọc lam. Chúng tôi bơi ra nơi dòng xoáy quay và thấy một con rùa xanh đang gặm cỏ biển. Kanawa yên tĩnh hơn, san hô nhìn thấy rõ từ mặt nước. Thuyền trưởng neo tàu phía khuất gió đảo và chúng tôi trôi dạt suốt một giờ, chân vẫy vui vẻ. Trở lại trên Leyla, ai đó mở một chai Bintang, chúng tôi chuyền tay nhau những miếng dứa tươi khi động cơ vang đều đưa tàu về Labuan Bajo. Không nhạc lớn, không vội vã – chỉ là hành trình chậm rãi trên mặt biển phẳng như gương.
Khoang ngủ duy nhất của Leyla nhỏ nhưng thiết kế thông minh. Hai giường đơn với nệm chắc, cửa sổ thông gió nhỏ mở ngang mực nước biển, và phòng tắm riêng với vòi sen nước lạnh áp lực tốt. Khoang chứa đồ hạn chế – tôi phải để túi chống ướt dưới giường – nhưng thuyền viên luôn giữ gìn sạch sẽ. Không gian chung rộng rãi: boong sau có mái che để chơi bài hoặc chợp mắt, khu vực nằm nghỉ phía trước lý tưởng cho tách cà phê lúc bình minh. Thuyền viên di chuyển nhẹ nhàng, đoán trước nhu cầu mà không làm phiền. Một đêm, họ trải chiếu trên boong trên để chúng tôi ngủ dưới trời sao – chi tiết nhỏ không ai yêu cầu, nhưng ai cũng mê.










