About Jinggo Janggo
Điều đầu tiên tôi để ý không phải là gỗ tếch được đánh bóng hay những cánh buồm trắng tinh – mà là sự im lặng. Vào lúc 5:47 sáng, khi Jinggo Janggo trôi nhẹ vào vịnh gần đảo Padar, thủy thủ đoàn di chuyển như những cái bóng, buộc dây neo mà không một tiếng nói. Không động cơ gầm rú, không xích va chạm. Chỉ có tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền và tiếng kẽo kẹt mờ nhạt của gỗ già giãn ra trong hơi se lạnh bình minh. Đến 6:02, tôi đã đặt chân lên bãi biển, leo dốc quanh co khi mặt trời vừa nhô lên khỏi những rặng núi sắc nhọn, biến vịnh cát năm màu thành một dải chuyển sắc san hô và vàng óng. Đây không phải cảnh tượng được dàn dựng. Nó cảm giác như một phần xứng đáng thuộc về mình.
Sáng hôm đó, khi neo đậu gần đảo Komodo, nhịp điệu thay đổi. Ca-nô đưa chúng tôi đến cầu cảng Loh Liang ngay sau 9 giờ sáng, đúng lúc tránh được cái nóng giữa trưa và dòng khách du lịch từ tàu lớn. Các kiểm lâm hướng dẫn bằng tiếng Bahasa, được hướng dẫn viên của chúng tôi dịch nhỏ nhẹ, trước khi chúng tôi bắt đầu hành trình xuyên qua thảo nguyên khô cằn. Chúng tôi thấy tám con rồng Komodo – con lớn nhất đang phơi nắng gần một hồ nước ngọt, hàm hơi mở, đuôi vẫy đuổi ruồi. Cuộc đi bộ kéo dài 75 phút, chính xác và an toàn, với nước đóng chai được phát vào giữa chặng nghỉ. Trở lại tàu lúc trưa, khăn lạnh và nước chanh đá đã sẵn sàng dưới mái che khu ăn uống.
Jinggo Janggo không giả vờ là một khách sạn nổi. Với chiều dài 22 mét, tàu nhỏ gọn, được thiết kế cho sự gần gũi chứ không phải phô trương. Một khoang ngủ dành cho hai người, nhưng với sức chứa tối đa 5 khách, tôi nghi ngờ có thêm không gian ngủ thứ hai – có thể là giường chuyển đổi, hoặc giấu bên dưới boong – nhưng bố trí tổng thể ưu tiên không gian mở hơn là phân chia. Các bữa ăn được phục vụ ở boong phía sau: cá ngừ vằn nướng kèm sambal matah, salad đu đủ, chuối chiên. Không khăn trải bàn trắng, nhưng bát đĩa sạch sẽ, dao nĩa thật. Khoảng 14 giờ tại Manta Point, chúng tôi trôi dạt dọc theo cá mập rạn san hô và hai con cá đuối manta quanh quẩn mũi tàu, vây đập chậm như phim tua chậm. Thủy thủ đoàn ném xuống những ống thở và kính bơi họ đã chuẩn bị từ một giờ trước – đã tráng nước, ống cuộn gọn.
Chiều tối neo đậu tại đảo Kalong, trời chuyển màu than đá lúc 18:30. Hàng ngàn dơi ăn quả bùng lên từ rừng ngập mặn, tạo thành một cột đen xoáy giữa ánh hoàng hôn. Chúng tôi nướng bắp và nhâm nhi Bintang ấm trên boong phơi nắng, ánh sáng duy nhất là một chiếc đèn lồng đung đưa từ cột buồm. Không có Wi-Fi, không loa phát nhạc. Chỉ có trò chuyện, thi thoảng là tiếng cá nhảy lạch tạch. Sáng hôm sau, chúng tôi thức dậy tại Taka Makassar – nước xanh ngọc nhạt, các bãi cát nổi lên lúc thủy triều xuống. Đến 10 giờ, chúng tôi đang bơi tại Kanawa, nơi rạn san hô vươn lên sắc nét từ độ sâu, sống động với cá vẹt và cá hề trong hải quỳ. Hành trình trở về Labuan Bajo mất hai giờ chạy máy, đến nơi trước 14 giờ – vừa kịp chuyến bay chiều muộn.










