About Bombana 2
Tôi vẫn nhớ mùi cà phê nóng và gỗ mới trên boong thượng lúc bình minh. Chúng tôi neo đậu ngoài khơi đảo Padar đêm hôm trước, và từ boong trên, những dãy đồi cong vút hiện ra như thể được gió và thời gian chạm khắc, chứ không phải địa chất. Không khí se lạnh, vừa đủ để chiếc chăn len quàng trên vai trở nên đáng quý. Dưới kia, thủy thủ đoàn đã bắt đầu chuẩn bị bữa sáng – đĩa trái cây, trứng luộc lòng đào, bánh mì nướng với mật ong địa phương. Không vội vã. Đó là nhịp điệu của chuyến đi: thư thả, nhưng chẳng bao giờ lười biếng.
Chúng tôi lên du thuyền Bombana 2 vào chiều muộn hôm trước tại Labuan Bajo. Thân tàu 60 mét nằm vững chãi dưới nước, hai cột buồm vươn lên như những người canh gác. Sau ly nước chào đón – chanh dây, sả và thứ gì đó sủi bọt mà tôi không gọi được tên – chúng tôi thả neo gần Kelor. Một chuyến đi ngắn bằng xuồng máy đưa cả nhóm đến bãi biển, nơi chúng tôi leo đồi ngắm hoàng hôn. Cảnh tượng khiến tôi choáng ngợp: năm hòn đảo trải rộng khắp chân trời, mặt biển chuyển sắc từ ngọc lam sang xanh thẫm. Trở lại tàu, bữa tối được dọn dưới ánh đèn dây – cá vược nướng, sambal và rau muống xào tỏi. Bàn ăn dài, tất cả ngồi quây quần, kể chuyện đời mình.
Ngày thứ hai bắt đầu trước bình minh. Chúng tôi có mặt trên boong lúc 5:45, khoác áo ấm, khi con tàu trườn nhẹ về phía đảo Padar. Con đường mòn lên đồi dốc hơn trông thấy, nhưng khoảnh khắc mặt trời mọc đã đền đáp mọi nỗ lực – ánh vàng rót xuống các vịnh nhỏ, lần lượt thức tỉnh. Đến giữa buổi sáng, chúng tôi lặn ngắm san hô gần đảo Komodo, rồi đi bộ xuyên qua thảo nguyên cùng nhân viên kiểm lâm. Nhìn rồng Komodo ở cự ly gần thật siêu thực – đuôi kéo lê, hàm hơi há, mắt như những viên đá được mài bóng. Buổi chiều trôi qua tại Pink Beach, nơi cát thực sự ánh hồng từ san hô nghiền nát. Rồi đến Manta Point: tôi trôi nổi trên mặt nước gần hai mươi phút, ngắm đôi vây khổng lồ uốn lượn dưới làn nước.
Ngày cuối cùng, chúng tôi ghé Taka Makassar – một bãi cát nổi lên lúc thủy triều xuống như ảo ảnh. Cả nhóm đi bộ dọc theo rìa, chụp ảnh, rồi bơi ra Kanawa, nơi các tầng san hô đổ dốc nhanh xuống vùng biển xanh thẳm. Thủy thủ đoàn đã lắp sẵn giàn bơi phía sau tàu với thang và phao. Một vài người lặn ngắm đến khi môi tê cóng. Khi con tàu lướt về Labuan Bajo, không khí trở nên yên ắng. Không phải vì mệt, mà vì… no nê. Chúng tôi đã thấy năm hòn đảo, ba loại cá mập, và nhiều ngôi sao hơn tôi từng nghĩ là có thể. Con tàu xử lý hành trình vững vàng – không chòng chành, chỉ có tiếng gầm đều đặn từ khoang máy.
Bombana 2 không phô trương. Các khoang phòng sạch sẽ, đồ gỗ mộc mạc, dịch vụ chu đáo nhưng không làm phiền. Điều nó làm tốt nhất là khoảng không: boong rộng, khu nghỉ trên cao được che bởi vải buồm, bàn ăn nơi bạn chẳng bao giờ cảm thấy chật chội. Tôi chia phòng với người bạn đời – có chút chật hẹp, nhưng giường chắc, điều hòa mạnh, và cửa sổ porthole mở đón gió biển. Chúng tôi cởi giày phần lớn thời gian. Cảm giác đó rất đúng.










