About Thalassa 1
Tôi thức dậy ngay trước bình minh ngày đầu tiên, những tấm ván gỗ trên boong trước của Thalassa 1 vẫn còn mát lạnh dưới bàn chân trần. Đêm qua, thuyền đã neo đậu gần Sebayur, chỉ có tiếng lạch cạch nhẹ của dây cáp và tiếng kêu xa xăm của một con cò biển. Tôi ngồi xếp bằng gần mũi tàu, quấn chiếc chăn mỏng từ cabin, ngắm bầu trời chuyển từ xanh thẫm sang sắc đào nhạt. Đến 6:30, thủy thủ đoàn đã dọn cà phê và bánh chuối chiên ngọt trên boong thượng. Không vội vã, không bản lịch trình dày đặc – chỉ cần cái gật đầu của thuyền trưởng Agus và lời hứa nhỏ về chuyến đi đến Padar vào buổi sáng.
Chúng tôi đến Padar trước 9 giờ, leo lên những bậc thang quanh co khi mặt trời đã lên cao. Khung cảnh từ đỉnh núi thô mộc và chân thực – ba vịnh trăng khuyết trải dài bên dưới, mỗi vịnh mang một sắc ngọc lam khác nhau. Sau khi xuống núi, chúng tôi trôi dạt dọc Bãi Biển Hồng, cát pha san hô nghiền tạo nên màu hồng dịu nhẹ. Tôi lặn ngay từ bờ và thấy cá vẹt gặm san hô mềm, một con rùa xanh chui nửa mình trong cỏ biển. Trở lại Thalassa 1, bữa trưa là cá vược nướng với sambal matah, được dọn trên lá chuối tại bàn gỗ tếch dài dưới mái vải che nắng.
Ngày thứ hai bắt đầu bằng chuyến đi bộ tìm rồng Komodo trên đảo Komodo. Hướng dẫn viên mang theo cây gậy chĩa hai ngọn, mắt luôn quan sát các lối mòn. Chúng tôi thấy hai con rồng non gần hồ nước, lưỡi chẻ của chúng liếm không khí từng nhịp. Sau đó, chúng tôi lặn ngắm cá manta tại Manta Point. Trong vòng hai mươi phút, tôi thấy ba con, một con bay vòng sát đến mức cảm nhận được luồng áp lực từ vây. Thuyền neo bên ngoài dòng chảy. Chúng tôi nhảy xuống với vòi, kính và chân vịt đã được kiểm tra kỹ bởi trưởng nhóm lặn. Không cần bơi mạnh – chỉ cần lơ lửng và ngắm nhìn.
Sáng ngày cuối cùng, chúng tôi đến Taka Makassar lúc 7:30. Bãi cát nổi đã hiện rõ, một dải trắng mỏng giữa biển khơi. Chúng tôi lội ra, chụp những bức ảnh nhóm quen thuộc, rồi tản ra để trôi nổi trong im lặng. Tiếp theo là Kanawa – các rạn san hô nông, cá hề trong hải quỳ, và khả năng cao gặp cá mập đầu trắng gần vực thẳm. Chúng tôi trở về Labuan Bajo lúc 3 giờ chiều. Thủy thủ đoàn đưa khăn lạnh và nước chanh tươi khi tàu cập bến. Không phô trương, chỉ tiếng máy ngừng hoạt động nhẹ nhàng, rồi tiếng ồn của thành phố ùa về.










