About Arfisyana 2
Điều đầu tiên tôi để ý trên Arfisyana 2 không phải là lớp gỗ bóng loáng hay boong tàu rộng – mà là sự điềm tĩnh, chuyên nghiệp của thủy thủ đoàn lúc 6h30 sáng, khi con phinisi dài 25,7 mét lướt nhẹ giữa các đảo, đúng lúc bầu trời chuyển sắc san hô phía trên Padar. Không tiếng la hét, không tiếng máy nổ. Chỉ có tiếng va nhẹ của những tách cà phê được rót trên boong thượng khi mặt trời vừa nhô lên khỏi dãy núi lửa. Không khí ấy đặt ra tông giọng cho cả chuyến đi: đây không phải thuyền tiệc tùng, mà là một con tàu làm việc theo nhịp điệu, không phô trương.
Chúng tôi lên tàu từ Labuan Bajo vào buổi sáng, nhận phòng – nhỏ gọn nhưng sạch sẽ, phòng tắm riêng có kính mờ và một ổ cắm điện bên giường. Tàu ghi rõ có bảy cabin, nhưng trong suốt chuyến đi, chỉ hai cabin rõ ràng là dành cho khách, có lẽ các cabin còn lại phục vụ cho thuê riêng hoặc thủy thủ đoàn. Với sức chứa 22 người, các khu vực chung không bao giờ cảm thấy đông đúc. Phòng sinh hoạt dưới có hệ thống karaoke hoạt động sôi nổi sau bữa tối, nhưng ban ngày, mọi người thường tụ tập ở boong sau được che nắng – đón gió, có nước uống và trái cây, và đủ gần mặt nước để nhìn thấy cá mập rạn bơi dưới thân tàu khi neo tại Sebayur.
Ngày thứ hai bắt đầu từ Padar, leo dãy đồi phía đông ngay sau bình minh. Con đường đã ấm dưới chân lúc 7h15, nhưng khung cảnh – những vịnh biển đan xen sắc ngọc lục, vàng đất và xanh thẳm – xứng đáng với nỗ lực. Lên tàu lúc 9h30, chúng tôi đi ngang Nusa Kode đến làng Komodo, nơi trạm kiểm lâm tổ chức cho khách xem cho thằn lằn Komodo ăn. Bữa trưa được phục vụ trên boong: cá nướng, rau xào, gỏi đu đủ – tất cả được ăn trong lúc tàu đung đưa nhẹ nhàng gần Pink Beach. Bãi cát đúng như tên gọi ở một vài điểm, dù xói mòn đã làm mờ phần nào sắc hồng san hô. Lặn ngắm san hô tại Manta Point là điểm nhấn – những con cá đuối lớn lượn dưới mặt nước, một con bơi sát đến mức tôi có thể nhìn rõ họa tiết khe mang của nó.
Sáng ngày cuối cùng, chúng tôi đến Taka Makassar lúc 8h. Bãi cạn đã có vài nhóm du khách, nhưng đoàn chúng tôi được tận hưởng một tiếng riêng tư trước khi các ca nô ập đến. Chúng tôi bơi trong vùng nước ngang hông, dòng nước nhẹ kéo về phía rạn ngoài của Kanawa. Hành trình trở về cho chúng tôi góc nhìn cuối cùng: bóng dáng hòn đảo Komodo mờ dần phía sau, những cánh buồm vẫn phồng dù động cơ đã tắt. Với một con tàu không giả vờ là hạng sang, Arfisyana 2 lại mang đến thứ quý hơn – sự chân thực, đúng thời điểm, và cảm giác rằng chúng tôi đang di chuyển cùng các hòn đảo, chứ không chỉ đi ngang qua chúng.










