About Abizar
Ánh nắng chiều đầu tiên chạm lên những tấm gỗ tếch ở boong trên đúng lúc chúng tôi thả neo ngoài khơi Kelor, vàng óng và thấp, in những chiếc bóng dài của thủy thủ đoàn khi họ đang chuẩn bị đồ lặn. Tôi đứng tựa lan can Abizar, tóc đã đượm muối sau chuyến băng biển buổi chiều, nhìn một vị khách đang thả mình trôi phía trên sườn san hô bên dưới. Không nhạc, không vội vã – chỉ có tiếng lanh canh của dây buồm và giọng nói khẽ của thuyền trưởng nhắc dịch xuồng ra xa vài mét. Khoảnh khắc ấy, thong thả mà chính xác, đã đặt ra tông giọng cho cả chuyến đi: đây không phải một màn diễu hành các điểm check-in, mà là một nhịp điệu được điều chỉnh theo thủy triều và ánh sáng.
Thân tàu 25 mét của Abizar có cảm giác cân đối – không quá khổ, nhưng rộng rãi ở những chỗ cần. Bố trí bốn cabin giữ cho nhóm khách luôn ấm cúng. Tôi ở Superior Cabin, cùng thiết kế thân tàu ốp gỗ tếch như các cabin khác nhưng nằm ngay phía sau giữa thân. Điều nổi bật không phải là chất liệu hoàn thiện xa xỉ mà là sự bố trí có chủ ý: đủ khoảng trống cạnh giường để cất túi đồ lặn, một túi lưới gắn tường để kính mát, và hệ thống thông gió thực sự hoạt động lúc 6 giờ sáng khi máy phát điện tắt. Phòng tắm chung mà tôi dùng có nước nóng đủ cho ba lượt tắm liên tiếp – hiếm thấy trên những con tàu cỡ này.
Các ngày trôi theo một trình tự gọn gàng. Chúng tôi thức dậy đón Padar trước bình minh, leo sống núi phía đông khi bầu trời chuyển từ chàm sang san hô, con tàu chỉ còn là một bóng nhỏ trong vịnh phía dưới. Sau bữa sáng trên tàu, chúng tôi chạy đến đảo Komodo cho chuyến đi bộ xem rồng cùng kiểm lâm. Thủy thủ đoàn canh giờ rất chuẩn – đến trước cái nóng giữa trưa và ngay trước hai nhóm đông hơn. Sau đó, tại Pink Beach, tôi lặn ngắm san hô ở vịnh phía bắc, nơi dòng nước mang theo những đàn cá dơi nhỏ. Manta Point vắng hơn tôi từng thấy; chúng tôi thả trôi dọc trạm làm sạch gần 20 phút, quan sát ba con cá ó manta, một con có vết khuyết đặc trưng trên vây đầu.
Ngày thứ ba, Taka Makassar mang đến đúng cái bãi cát như trên bưu thiếp – nhưng chỉ trong một giờ. Abizar không nán lại. Chúng tôi chuyển sang Kanawa ngay sau đó, nơi sườn núi lửa đổ nhanh xuống vùng nước xanh thẳm. Tôi trân trọng điều ấy: không đuổi theo các điểm sống ảo, mà để các điểm lặn được thở. Khu thư giãn trên nóc tàu trở thành góc ưa thích của tôi – không có mái che nhưng luôn đón gió, hoàn hảo với một lon Bintang lạnh khi chúng tôi quay về Labuan Bajo. Tối đó thủy thủ đoàn phục vụ cá nướng, đơn giản nhưng đúng lúc, khi hoàng hôn đổ xuống vách đá phía tây Sebayur.
Các bữa ăn được dọn trong khu vực ăn uống mở – không điều hòa, chỉ có gió xuyên và quạt trần. Bữa sáng nhất quán: trứng chiên xới, chuối địa phương, bánh mì nướng và cà phê đậm. Bữa trưa là các món một nồi – cà ri vàng với gà, hoặc cơm chiên với gỏi rong biển. Bữa tối thiên về Indonesia – súp soto, cá hồng nướng, rau muống xào. Các nhu cầu ăn kiêng có thể được đáp ứng nếu báo sớm; tôi đã thấy đầu bếp điều chỉnh một món cho khách ăn chay mà không chút phiền hà. Không có danh mục rượu vang, nhưng khách được phép mang theo đồ uống mà không tính phí mở nút.
Điều ấn tượng nhất với tôi là sự kỷ luật của thủy thủ đoàn. Họ di chuyển lặng lẽ trong các chuyến đi lúc bình minh. Không có tiếng la hét trên boong lúc 5 giờ 30 sáng. Xuồng nhỏ được hạ với mái chèo bọc đệm cho đến khi động cơ chính khởi động. Đây không phải những chi tiết quảng cáo – đây là dấu hiệu của một con tàu được vận hành tốt. Với một du thuyền hạng deluxe ở Komodo, Abizar không cố trở thành năm sao. Nó nhắm đến sự mượt mà, thành thạo và kín đáo – và chạm tới điểm đó.










