About 3 Island
Sáng đầu tiên, tôi thức dậy trước cả khi mặt trời mọc, mũi ngửi thấy mùi muối biển pha lẫn dầu diesel, tiếng máy nổ nhỏ nhẹ khi thuyền trôi về phía Padar. Một thành viên thủy thủ đoàn đưa tôi bình cà phê Java ngọt lịm mà chẳng cần hỏi – họ biết ai cũng sẽ dậy sớm để leo núi. Trên boong, bầu trời nhuộm cam phía sau dãy đảo nhấp nhô. Chúng tôi là chiếc thuyền duy nhất đậu bên sườn bắc. Đến 6:15, sau những bậc đá dốc dựng, giày trượt trên sỏi núi lửa, chúng tôi lên tới đỉnh. Phía dưới, ba vịnh trăng khuyết hiện ra, nước biển như thủy tinh vỡ vụn – xanh ngọc, xanh thẫm và lục bảo đan xen sắc nét.
Cả ngày trôi qua trong im lặng, như những cái bóng lướt giữa các đảo. Sau Padar, thuyền neo gần làng Komodo, nơi chúng tôi theo nhân viên kiểm lâm đi bộ tìm rồng. Một con đực lớn nằm dài giữa lối mòn, lưỡi thè ra, chẳng thèm để ý. Sau đó, tại Pink Beach, tôi lặn ngắm san hô trong làn nước ấm như nước tắm, nhìn cá bướm gặm san hô ngay dưới mặt nước. Hướng dẫn viên của 3 Island chỉ cho tôi thấy một con bạch tuộc bé tí đang chui qua khe đá. Ở Manta Point, hai con cá đuối lớn quanh thuyền suốt hai mươi phút, vây quạt dòng nước. Tôi nhảy xuống với áo phao, trôi dạt, tim đập thình thịch khi một con lướt sát đến mức nhìn rõ vết sẹo trên lưng nó.
3 Island không lớn – chỉ một khoang cho thủy thủ và không gian chung, nhưng chưa bao giờ cảm thấy chật. Mười bốn người trải đều dễ dàng. Boong trên có ghế dài trải nệm dưới mái vải, lý tưởng để chợp mắt giữa các điểm. Bữa trưa là cá vược nướng, sambal và salad đu đủ cuộn lá chuối. Không cầu kỳ, nhưng món nào cũng tươi ngon. Một tối, chúng tôi ăn trên đảo Kanawa, dĩa đặt trên đùi khi thủy triều dâng dần lên bãi cát. Nhân viên treo đèn lồng nhỏ giữa các ghế. Không sang trọng, nhưng rất thật.
Sáng cuối cùng, chúng tôi đến Taka Makassar. Dòng chảy nhẹ, san hô dày đặc – san hô gạc, san hô não và san hô tấm phủ kín đáy cát. Tôi thấy một đôi cá hề chui ra chui vào trong hải quỳ, rồi sau đó là một rùa biển xanh bơi thong thả như thể thời gian là vô tận. Lên thuyền, chúng tôi thay đồ ở sàn sau, tắm rửa dưới vòi nước mặn. Thuyền có hai khu vực ngoài trời – một ở mũi với đệm ngồi sàn, một ở đuôi với ghế gập nhìn ra biển. Chúng tôi cập bến Labuan Bajo lúc 3 giờ chiều, đúng lúc các sạp chợ bắt đầu dẹp hàng. Tôi không thấy mệt vì nắng hay say sóng – chỉ thấy no nê, theo mọi nghĩa.










