About Dinara
Điều đầu tiên tôi cảm nhận là mùi gỗ tếch ấm áp và hương cà phê lan tỏa trên boong tàu lúc 6 giờ sáng, sương mù vẫn bao phủ quanh thân thuyền khi chúng tôi tiến gần đảo Padar. Bầu trời nhuộm sắc hồng dịu, thủy thủ đoàn đã neo đậu tại một vịnh nhỏ yên tĩnh ở phía bắc. Chúng tôi nhận những bình cà phê đặc sánh, và chưa đầy hai mươi phút sau, đã leo lên sườn núi phía đông, chứng kiến mặt trời bừng sáng trên những vịnh trăng khuyết, làm bừng lên những dải đất xám tro thành muôn sắc hồng và san hô. Cảm giác rất nguyên sơ và chân thật – không đám đông, chỉ có nhóm nhỏ chúng tôi và làn gió thổi qua.
Dinara là chiếc tàu mới – được đóng năm 2023 – điều đó thể hiện rõ qua những đường nét sắc sảo trong nội thất và động cơ hoạt động êm ái, hiệu quả. Chúng tôi ở khoang Merapi, một trong những khoang cơ bản, và dù nhỏ gọn nhưng thông gió tốt, vòi sen nước mạnh ổn định, cùng rèm che kín giúp ngủ ngon dù có người dậy sớm. Năm khoang ngủ được đặt tên theo các ngọn núi lửa, điều rất hợp lý khi chúng tôi đi ngang đảo Komodo và thấy những con kỳ đà đang kiếm ăn gần trạm kiểm lâm. Thủy thủ đoàn am hiểu địa hình – đúng nghĩa đen – dẫn chúng tôi dọc theo các lòng suối cạn nơi những con đực lớn tuần tra, đồng thời chỉ ra những con nhỏ hơn lướt nhanh qua bụi rậm.
Lặn ngắm cá đuối ở Manta Point là khoảnh khắc chuyến đi chuyển từ đẹp mắt sang siêu thực. Chúng tôi xuống nước từ phía đuôi tàu, đeo kính trước khi bậc thang chạm nước, và chỉ vài giây sau, hai con đuối lớn đã lượn vòng bên dưới, trôi nhẹ trên trạm làm sạch gần dòng nước chảy. Nước mát và hơi gợn sóng, nhưng áo phao và phao định vị giúp chúng tôi nổi an toàn và thư giãn. Chiều hôm đó, tại Pink Beach, chúng tôi lội vào vùng nước nông nơi cát có màu hồng do san hô nghiền nát, và tôi dành cả tiếng chỉ để ngắm đàn cá san hô lượn giữa những tảng đá, trong khi những người khác ngủ trưa dưới các mái che nắng trên bãi.
Sáng cuối cùng, chúng tôi thức dậy bởi tiếng tời neo khi Dinara trượt nhẹ về phía Taka Makassar. Bãi cạn hiện ra như ảo ảnh – mảnh, cong, trắng lóa dưới nắng ban mai. Chúng tôi bơi ra, đứng giữa bãi, chụp bức ảnh nhóm quen thuộc, rồi trôi theo dòng nước về Kanawa, nơi san hô mềm trải rộng dưới nước nông. Hướng dẫn viên lặn chỉ cho chúng tôi một cặp cá hề ẩn mình trong hải quỳ tím ở phía nam đảo. Trở lại tàu, thủy thủ đoàn phục vụ nước dưa hấu và chanh tươi khi chúng tôi hướng về Labuan Bajo, cập bến lúc 3 giờ chiều – vừa đủ thời gian để uống cốc cà phê cuối cùng trên bến.
Tôi đánh giá cao việc Dinara không giả vờ thành thứ mà nó không phải – một khách sạn nổi. Đó là một phinisi thực thụ, với nhà bếp vận hành thực tế, thang dây thừng, và tiếng kêu ken két nhẹ khi đi qua vùng biển động. Nhưng tàu sạch sẽ, an toàn và vận hành trơn tru. Đồ ăn luôn ngon – bữa sáng kiểu Indonesia với chuối chiên, cá nướng cho bữa tối, và trà nóng luôn sẵn sàng. Với một chuyến đi Komodo 3 ngày 2 đêm, Dinara tạo được sự cân bằng đúng đắn giữa tiện nghi và phiêu lưu.










