About Rafida
Sáng đầu tiên trên du thuyền Rafida bắt đầu bằng ánh nắng trải dài trên boong gỗ tếch, ngay khi chúng tôi rời cảng Labuan Bajo. Tôi ngồi xếp bằng gần mũi tàu, chân trần đặt trên mặt gỗ ấm, ngắm làn nước trắng xóa tách ra phía sau khi thủy thủ đoàn đưa quanh những bình cà phê đặc sánh của địa phương. Chúng tôi đang hướng về đảo Kelor, những sườn đồi xanh mướt vươn lên từ mặt nước như thể do một họa đồ đã mơ thấy, nơi chưa từng đặt chân tới đất liền. Đến giữa buổi sáng, tàu đã neo ở vùng nước nông, và tôi bơi qua những khu rừng san hô rực rỡ — cá vẹt, cá hề lượn lờ trong hải quỳ — đến mức chẳng để ý dòng nước nhẹ kéo mình trôi đi.
Thiết kế của Rafida tạo cảm giác thân mật chứ không chật chội. Với chỉ hai khoang phòng, tàu chở tối đa bốn khách, nhưng nhóm chúng tôi chỉ có ba người, thêm một cặp đôi đi riêng. Khu vực sinh hoạt mở hoàn toàn, được che bởi mái vải bạt nhẹ đung đưa theo gió. Bữa trưa được dọn ra trên những mâm gỗ dài — cá vược nướng, gỏi đu đủ, cơm gói lá chuối — mọi người ngồi xếp bằng quanh bàn thấp. Chiều đến, chúng tôi đến Pink Beach, nơi cát chuyển sang sắc hồng rực rỡ dưới nắng, điểm xuyết những mảnh san hô vụn. Chúng tôi vùng vẫy suốt một giờ, nước ấm và lặng như hồ.
Ngày thứ hai bắt đầu trước bình minh. Chúng tôi thức dậy lúc 5:30, quấn sarong, nhâm nhi trà ngọt khi Rafida tiến về Padar Island trong im lặng gần tuyệt đối. Con đường mòn lên đỉnh dốc thoai thoải nhưng ngắn, và khung cảnh từ trên cao — ba vịnh biển trải ra với những sắc xanh khác nhau — khiến từng hơi thở đều xứng đáng. Trở lại tàu, thủy thủ đoàn đã chuẩn bị trái cây và khăn lạnh. Sau đó, chúng tôi lặn ngắm san hô tại Manta Point, trôi nổi phía trên hai con cá đuối lớn quay vòng bên dưới, sải cánh rộng tới mức che khuất cả một chiếc xe nhỏ. Nước hơi gợn, nhưng thủy thủ đoàn luôn giữ nhóm ổn định và định hướng rõ ràng.
Buổi tối, tàu neo gần Kalong Island, một hòn đảo ngập mặn nổi tiếng với đàn dơi khổng lồ. Khi mặt trời lặn, hàng ngàn con dơi ăn quả bay ra từ tán cây, xoáy lên bầu trời cam rực như làn khói. Bữa tối được dọn trên boong dưới ánh đèn dây — gà nướng sate, rau xào, và món súp dừa béo ngậy. Máy phát điện tắt lúc 9 giờ tối, và chúng tôi ngồi trong bóng tối gần như hoàn toàn, chỉ nghe tiếng nước vỗ vào mạn tàu. Không nhạc, không điện thoại, chỉ thỉnh thoảng vọng lại tiếng gọi của thủy thủ trực đêm.
Sáng cuối cùng đưa chúng tôi đến Taka Makassar, một bãi cát nổi lên giữa biển lúc thủy triều xuống, tựa ảo ảnh giữa đại dương. Chúng tôi đi bộ chân trần, nước ngập đến mắt cá, trong khi thủy thủ đoàn neo tàu gần đó và chuẩn bị cho lần lặn cuối tại Kanawa. San hô ở đây thưa hơn Kelor, nhưng sườn đáy biển vẫn có những đàn cá mú, cá hoàng đế bơi thành đàn lớn. Đến giữa trưa, chúng tôi trở lại tàu, cởi áo phao lần cuối. Rafida cập bến Labuan Bajo ngay sau 13h. Bước lên đất liền cảm giác thật lạ — cơ thể vẫn còn tìm kiếm nhịp lắc nhẹ nhàng của biển.










