About Almadira
Buổi sáng đầu tiên, tôi thức dậy trước bình minh bởi tiếng xích neo kêu lách cách và tiếng cánh cửa bếp kẽo kẹt. Một trong các thuyền viên đã đang pha cà phê trong chiếc ấm thép không gỉ móp méo, mùi thơm cắt xuyên qua không khí lạnh. Tôi quấn chiếc chăn mỏng từ cabin lên vai và bước lên boong trên. Chúng tôi đang trôi gần Kelor, bóng đảo sắc nét in lên nền trời hồng nhạt. Cảm giác ấy chưa giống một kỳ nghỉ – mà giống như mình đang được lặng lẽ chia sẻ một bí mật.
Chúng tôi dành chiều hôm đó lặn ngắm san hô ở Menjerite, chỉ một chuyến đi ngắn từ Labuan Bajo. Dòng nước nhẹ, và tường rạn san hô dốc nhanh xuống vực sâu. Tôi thấy một con cá mập rạn nhỏ nằm bất động dưới một gờ đá, trong khi đàn cá đuôi xanh lượn vòng phía trên. Almadira, một phinisi dài 26 mét, xử lý những con sóng nhẹ mà không chút ồn ào. Về lại tàu, bữa trưa được dọn dưới mái bạt – cá nướng, sambal cay, và một đĩa gỏi đu đủ tươi đến mức như mới được cắt sáng nay. Không xếp hàng buffet, không đĩa nhựa.
Ngày thứ hai bắt đầu tại đảo Padar ngay trước bình minh. Chúng tôi leo lối mòn phía bắc khi mặt trời vừa vượt qua những ngọn đồi, biến vịnh biển phía dưới thành một dải màu lam ngọc và xanh thẳm chuyển sắc. Bãi cát cong nổi tiếng đã đông đặc khách trong ngày khi chúng tôi rời đi. Sau đó, chúng tôi đi bộ xem rồng Komodo tại Rinca. Kiểm lâm mang một cây gậy dài, và chúng tôi đi thành nhóm sát nhau. Một con rồng lầm lũi đi ngang, hoàn toàn phớt lờ chúng tôi. Sau bữa trưa, chúng tôi lặn tại Manta Point. Tôi thấy ba con cá ó manta trong hai mươi phút, lướt gần đến mức tôi có thể thấy các vết sẹo trên cánh.
Pink Beach là điểm tiếp theo – và đúng vậy, cát thực sự có ánh hồng, dù phải nhìn kỹ. Chúng tôi bơi trong vịnh trong khi thủy thủ đoàn chuẩn bị đồ uống cho hoàng hôn: bia Bintang lạnh và đậu phộng rang gia vị. Đến tối, chúng tôi neo gần đảo Kalong. Hàng ngàn con dơi quạ đổ ra từ rừng ngập mặn lúc hoàng hôn, bay thành những vòng xoáy ngày càng rộng trên mặt nước đen. Tiếng cánh của chúng như tiếng mưa xa.
Ngày cuối, chúng tôi đến Taka Makassar lúc thủy triều thấp. Bãi cạn nhô lên, và nước đến thắt lưng, màu xanh sữa không thực – như ánh sáng xuyên qua kính mờ. Chúng tôi lội ra và thả mình trôi, trò chuyện về không điều gì. Rồi một điểm dừng ngắn ở Kanawa cho lần lặn cuối. San hô lác đác ở vài chỗ, nhưng cá hề hoạt động tích cực, lao vào lao ra các hải quỳ. Chúng tôi trở về Labuan Bajo vào đầu buổi chiều, động cơ đều đặn phía sau.
Cabin đơn giản nhưng được giữ gìn tốt: một phòng riêng với hai giường đơn ghép lại, một chiếc quạt nhỏ, và một cửa sổ tròn mở ra biển. Phòng tắm có nước lạnh chảy và hệ thống thoát tốt. Không rườm rà, nhưng mọi thứ đều hoạt động. Tôi trân trọng việc thủy thủ đoàn không lượn quanh – họ có mặt khi cần, vô hình khi không cần. Ban đêm, chúng tôi ngủ trên boong với lưới chống muỗi buông quanh. Tàu lắc nhẹ. Không nhạc, không đèn. Chỉ có tiếng nước vỗ nhẹ lên thân tàu.










