About Jofiel
Ánh sáng đầu tiên chưa kịp chạm tới rặng đồi Padar thì dây xích neo đã lục cục buông xuống. Tôi đứng chân trần trên boong gỗ tếch của Jofiel, tay cầm tách gốm bốc khói, dõi theo thủy thủ đoàn từ từ đưa con phinisi gỗ tếch tiến vào eo biển giữa Komodo và Rinca. Không vội vã, không tiếng máy ồn ào – chỉ tiếng lạch cạch nhẹ của dây cáp và tiếng thì thầm khi các thủy thủ chỉnh lại dây neo. Đến 6h15, chúng tôi đã trôi nhẹ qua đảo Bidadari, nơi bầy chim yến bay lượn trên vùng nước nông. Khoảnh khắc ấy, yên bình và tinh tế, đặt ra tông điệu cho cả hành trình: Jofiel di chuyển theo nhịp biển, chứ không chống lại nó.
Chiếc thuyền dài 20 mét được đóng thủ công từ gỗ tếch, một phinisi truyền thống với đường nét gọn gàng và dáng thấp, tạo thành hình ảnh sắc nét trên nền trời lúc hoàng hôn. Phòng ngủ duy nhất nằm giữa tàu – không rộng thênh thang, nhưng được bố trí thông minh. Ván ốp gỗ tếch chạy từ sàn đến trần, đèn ẩn và khe thông gió giúp không khí lưu thông mà không át đi tiếng sóng vỗ. Nhà vệ sinh riêng có vòi sen nóng với áp lực nước ổn định – điều hiếm thấy trên những thuyền cỡ này. Điều gây ấn tượng không phải là sự sang trọng phô trương, mà là sự chăm chút tinh tế: móc treo áo đặt ở độ cao vừa tầm, đèn đọc sách nghiêng đúng góc, và một kệ nhỏ đục vào vách ngăn để kính râm hay kem chống nắng.
Lộ trình ba ngày của chúng tôi đi qua những điểm nổi bật kinh điển của Komodo, nhưng có đủ thời gian để nán lại. Sau khi leo lên điểm cao toàn cảnh ở Padar, chúng tôi trôi vào vịnh Pink Beach vào buổi trưa. Thủy thủ đoàn đã chuẩn bị bữa trưa – cá nướng với sambal matah và salad đu đủ – phục vụ dưới mái che nắng trên boong trên. Đến 14h, chúng tôi lặn ngắm san hô tại Manta Point, kính trên tay, dõi theo những bóng lớn trôi dưới mặt nước. Một con manta nhỏ tò mò quanh gần đó rồi chìm vào vùng nước xanh thẳm. Khi hoàng hôn buông xuống, chúng tôi ghé tạm tại đảo Kalong, nơi hàng ngàn dơi ăn quả bay ra từ rừng ngập mặn thành từng đám xoáy chậm rãi. Thủy thủ đoàn canh đúng thời điểm: tắt máy, buồm buông một nửa, để dòng nước đưa tàu trở về Sebayur khi bầu trời nhuộm cam rực rỡ.
Jofiel không có máy nén khí lặn hay nhân viên massage, và điều đó hoàn toàn ổn. Thứ mà Jofiel mang lại là sự chân thực đi kèm tiện nghi. Bếp luôn có cà phê nóng vào bình minh, chứ không chỉ khi khách yêu cầu. Thủy thủ đoàn đoán trước nhu cầu – chiếc khăn tắm đưa tới trước khi bạn kịp lên khỏi nước, một ống thở dự phòng được đưa nhẹ nhàng cho khách đang vật lộn với dây đeo. Sáng hôm cuối, chúng tôi neo tại Kanawa, nơi bãi cạn hiện ra như dải lụa khi thủy triều xuống. Tôi bơi ra chân trần qua vùng nước ấm, rồi nằm ngửa, ngắm cột buồm Jofiel nghiêng nhẹ theo từng con sóng. Không nhạc, không tiếng máy – chỉ tiếng gió thổi qua đảo và thỉnh thoảng là tiếng gọi nhỏ từ thủy thủ trên boong.










