About Alfathran
Lần đầu tiên tôi thấy Alfathran, cô đang đỗ tại bến Labuan Bajo trước lúc hoàng hôn. Mặt trời vừa khuất sau những ngọn đồi khô cằn, và ánh sáng cuối ngày chiếu rọi vào lan can gỗ tếch, làm ấm màu gỗ lên như mật ong. Không có gì phô trương – chỉ hai thủy thủ lặng lẽ chỉnh dây neo, động tác thuần thục và điềm tĩnh. Tôi bước lên boong và ngay lập tức nhận ra sự ngăn nắp: không dây thừng cuộn bừa, không áo phao chất chồng. Sàn tàu rộng, thông thoáng, chỉ có hai ghế dài bọc đệm ở mũi. Cảm giác đây không phải con thuyền để khoe mẽ, mà là nơi để sống thật sự.
Đêm đó, chúng tôi rời cảng bằng máy, đuôi tàu lóe lên ánh xanh lờ mờ. Khi thả neo gần Kelor, bầu trời đã đầy sao. Alfathran chỉ có một khoang phòng duy nhất, nằm dưới boong ở giữa tàu, và tôi cảm thấy biết ơn vì sự yên tĩnh. Một phòng ngủ riêng nghĩa là không có vách chung, không tiếng bước chân trên đầu. Giường rộng, trải ga cotton mát lạnh, và cửa sổ porthole – được đặt ở vị trí vừa vặn – cho phép nghe tiếng nước vỗ vào mạn tàu mà không bị lùa gió. Phòng tắm riêng có áp lực nước mạnh, điều hiếm thấy trên các chuyến phinisi, và ống thoát nước không kêu ùng ục suốt đêm.
5 giờ 30 sáng, thủy thủ đã chuẩn bị cà phê trên boong trên. Chúng tôi đã di chuyển âm thầm trong bóng tối để hướng về đảo Padar, và khi bình minh lên,輪廓 ba ngọn núi chuyển từ xám sang đỏ gỉ rồi vàng óng. Không một chiếc thuyền nào khác trong vịnh. Sau chuyến đi bộ – dốc nhưng ngắn, với tầm nhìn bao quát bờ biển răng cưa – chúng tôi trở lại Alfathran dùng bữa sáng gồm chuối chiên, trứng ốp la, và cà phê Java đậm vị. Ánh nắng buổi sáng chiếu vào mạn phải, nên họ đã trải đệm sẵn ở đó. Tôi ngồi đó hàng giờ, đọc sách, lắng nghe tiếng cá mập san hô thỉnh thoảng quẫy đuôi.
Lặn ngắm san hô tại Manta Point khác biệt so với trải nghiệm trên những thuyền lớn hơn. Với chỉ hai khách, hướng dẫn viên có thể bám sát, chỉ ra các trạm làm sạch dưới dòng chảy. Một con cá đuối lớn quay quanh chúng tôi ba vòng, vây đuôi lướt qua trong vòng một mét. Trở lại tàu, bữa trưa được dọn dưới mái vải bạt – cá vược nướng, dưa leo ngâm chua và cơm dừa. Bàn ăn được bày biện cẩn thận, dao nĩa thật, ly thủy tinh không đổ nghiêng dù tàu chòng chành nhẹ.
Sáng ngày cuối cùng, chúng tôi đến Taka Makassar lúc 7 giờ. Bãi cát nổi đã hiện rõ, một dải trắng giữa nước ngọc lam. Chúng tôi lội bộ qua lúc nước rút, rồi nằm ngửa giữa biển, ngắm trời sáng dần. Không có drone vo ve trên đầu. Không tàu cao tốc cắt ngang chân trời. Chỉ tiếng máy phát điện của Alfathran, nghe mờ nhòe từ 50 mét xa. Khi đến giờ rời đi, họ gấp ga trải, rửa ống thở, cất mọi thứ mà không vội vã. Bạn không cảm thấy mình là hành khách trên Alfathran. Bạn cảm giác như được đón vào một thói quen lặng lẽ, lặp lại theo mùa này sang mùa khác.










