About Radea 2
Chúng tôi giữ mũi tàu vững ở tốc độ 12 hải lý khi biển Banda dậy sóng, và thân tàu 30 mét của Radea 2 cắt qua những con sóng lớn một cách trơn tru. Điều đó quan trọng khi hành trình từ Labuan Bajo đến Sebayur mất 4 tiếng – quãng đường khiến các tàu nhỏ phải vật lộn. Chúng tôi tính toán để cập bến lúc 15:30, đúng lúc thủy triều rút đủ làm lộ bãi cạn ở cửa vịnh. Khách bước thẳng từ boong xuống lớp cát san hô trắng, không cần lên xuồng. Buổi lặn đầu tiên luôn là Batu Bolong – không chỉ vì những vách san hô dốc đứng đón dòng chảy, mà còn vì chúng tôi thường là chiếc tàu duy nhất trong lòng eo biển trước 09:00 sáng hôm sau.
Radea 2 không phải tàu buôn được cải tạo thêm phòng ngủ. Tàu được đóng từ năm 2019 chuyên cho dịch vụ liveaboard, nên buồng máy đặt phía đuôi, không ở giữa tàu – nghĩa là không rung động trong khu vực khách. Phòng đơn nằm giữa thân, ngay trên các bồn nhiên liệu – điểm ổn định nhất trên mọi con tàu khi biển động. Đây là phòng đôi rộng rãi với nhà vệ sinh riêng, cửa thông gió điều chỉnh được phía trên giường, và vòi sen nước ngọt có áp lực như ở khu nghỉ dưỡng lặn, chứ không phải trên một chiếc phinisi gỗ. Chúng tôi luôn sẵn sàng thêm bình khí 15 lít trên boong vì một số khách muốn lặn ba lần mỗi ngày, và chúng tôi không để họ chờ trong lúc nạp lại bình.
Ngày thứ hai, chúng tôi có mặt ở Padar trước bình minh. Không phải điểm đổ khách đông đúc – chúng tôi cập bến bãi phía tây lúc 05:45, để khách leo theo sườn núi phía nam, rồi quay lại đón họ ở Loh Liang vào sáng muộn. Đó là lợi thế khi có thuyền trưởng đã thực hiện 1.200 chuyến đi Komodo: chúng tôi biết đâu là những điểm neo đậu vắng khách sau 08:00 và đâu vẫn còn đông đến tận trưa. Sau chuyến đi bộ qua trạm kiểm lâm Komodo ở Loh Liang, chúng tôi chạy đến Pink Beach, nhưng không vào vịnh chính. Chúng tôi thả neo ở góc phía bắc, nơi cát pha lẫn Foraminifera và mảnh san hô vụn, và khách lặn ngắm rạn san hô ngay đầu bãi, chứ không phải điểm chụp hình nổi tiếng.
Tiếp theo là Manta Point tại Nusa Kode. Chúng tôi không trôi theo dòng như các tàu ngày. Chúng tôi neo ở phía khuất gió, thả phao định vị mặt nước, và cho khách xuống nước từ thang đuôi tàu. Đàn cá đuối thường xuất hiện khi thủy triều đổi chiều vào lúc 10:30 – chúng tôi từng thấy sáu con trong vòng 20 phút. Chiều muộn, đến đảo Kalong. Đàn dơi ăn quả chỉ bắt đầu bay ra khỏi rừng lúc 18:15, nên chúng tôi bố trí bữa tiệc nướng trên boong đúng lúc – khách vừa ăn thịt nướng vừa ngắm những cánh dơi đầu tiên cắt ngang bầu trời cam rực.
Ngày cuối, chúng tôi chạy về hướng đông đến Taka Makassar. Đây là một bãi cát nổi lên lúc triều xuống, bao quanh bởi rạn san hô nông. Chúng tôi đến lúc 08:30, thả neo ở độ sâu 8 mét, và để khách lội qua các bãi cạn. Tầm nhìn dưới nước đạt 25 mét khi mặt trời lên cao. Sau một tiếng, chúng tôi dời 1,2 hải lý về phía tây đến Kanawa – một ngọn núi lửa hình nón với san hô mềm phủ kín các tảng đá. Lặn ngắm ở đây đẹp nhất vào lúc 11:00 khi sóng đã dịu. Chúng tôi trở lại Labuan Bajo lúc 15:00, đủ sớm để kịp chuyến bay về muộn.










