About Pesona Bajo
Sáng đầu tiên, tôi tỉnh giấc bởi mùi cá thu nướng và mùi dầu diesel từ bếp dưới khoang. Không phải sang trọng, nhưng rất thật – thủy thủ đoàn đã mổ cá cho bữa sáng, mặt boong vẫn ẩm sau lần xả muối đêm qua. Chúng tôi cập bến muộn gần Kelor, thả neo trong bóng tối yên ắng, chỉ có ánh đèn mũi cắt qua mặt nước. Tôi bước ra chân đất, mặt gỗ vẫn còn ấm từ nắng ngày hôm trước, và nhìn thấy bóng dáng đảo Komodo xa xa như một tấm nhôm nhăn nhúm.
Pesona Bajo là một phinisi dài 23 mét, được đóng để hoạt động chứ không phải để chụp ảnh. Chúng tôi gồm 14 khách tham gia chuyến đi 3 ngày 2 đêm theo hình thức chia phòng, ở rải đều trong sáu cabin gỗ với nhà vệ sinh dùng chung ngoài hành lang. Phòng tôi có cửa sổ li nhỏ không mở được, hai giường đơn với nệm mỏng, và điều hòa kêu lạch cạch như bu-lông lỏng nhưng đủ để cản mồ hôi. Không có minibar, không két an toàn, nhưng nhân viên luôn khóa cửa lại sau khi dọn dẹp. Boong trên có những dãy đệm dài dưới mái vải bạt – không có điều hòa, nhưng đủ bóng râm để chợp mắt giữa trưa khi tàu lướt giữa các đảo.
Ngày thứ hai bắt đầu từ Padar trước bình minh. Chúng tôi leo đường mòn phía bắc trong bóng tối, đèn pin nhấp nháy phía trước, rồi lên đến đỉnh đồi đúng lúc mặt trời rạng đông – ban đầu là màu hồng, rồi chuyển vàng óng trên những vũng vịnh nhọn hoắt. Đến giữa buổi sáng, chúng tôi đã ở đảo Komodo cùng các kiểm lâm, bụi mùa khô bám đầy mắt cá chân. Những con rồng Komodo chẳng mảy may để ý đến chúng tôi. Chúng ngáp, gãi, rồi trườn vào bụi rậm như thể đã thấy tất cả rồi. Sau đó, tại Pink Beach, cát thực sự có sắc san hô – không chói mắt, nhưng rõ ràng khi ánh sáng chiếu đúng góc. Chúng tôi bơi vào, ống thở khẽ cắt mặt nước, rồi trôi nổi trên đàn cá vẹt và san hô não trong khi Pesona Bajo chờ cách đó 200m.
Manta Point là điểm nhấn. Không phải vì thấy mười con cá đuối – chúng tôi chỉ thấy hai – mà vì chúng đến rất gần. Một con lượn vòng dưới tôi suốt ba phút, miệng há ra, mang đập nhịp nhàng. Dòng nước kéo tôi lệch hướng, và trong giây lát, tôi trôi theo nó, tim đập mạnh. Trở lại boong, thủy thủ đoàn đưa khăn ấm và trà ngọt. Buổi tối đó, chúng tôi neo gần đảo Kalong. Hàng ngàn dơi ăn quả bay ra từ rừng ngập mặn lúc hoàng hôn, tạo thành đám mây đen xoáy giữa nền trời cam. Không drone, không nhạc – chỉ tiếng nước vỗ vào mạn tàu và thỉnh thoảng tiếng hò reo từ một chiếc thuyền khác.
Ngày cuối cùng là Taka Makassar, một bãi cát nổi lên lúc triều xuống như ảo ảnh. Chúng tôi lội bộ 100m từ tàu, điện thoại trong túi chống nước, cười đùa khi dòng nước kéo vào chân. Sau đó là Kanawa, nơi rạn san hô dốc sâu và nước chuyển sang xanh thẫm. Tôi thấy một con rùa nhỏ, lướt nhanh giữa các cụm san hô. Hướng dẫn viên lặn chỉ tay, nhưng không truy đuổi. Nhịp điệu chuyến đi dần ổn định – khởi hành sớm, hành trình dài, bữa ăn đơn giản với cơm chiên và salad dưa leo. Đến chiều, chúng tôi trở lại Labuan Bajo, dỡ hành lý dưới mái che bị dột ở bến cảng.










