About Lamborajo I
Điều đầu tiên tôi để ý không phải hoàng hôn hay những con rồng – mà là sự yên tĩnh. Vào 18:30 ngày đầu tiên, khi chúng tôi ra khỏi kênh từ Labuan Bajo, động cơ diesel tắt đi và thủy thủ đoàn kéo cánh buồm staysail. Chúng tôi lướt qua đảo Banta chỉ nhờ gió, đuôi tàu là một vệt bạc trong ánh sáng tàn. Không nhạc, không chuyện trò – chỉ tiếng nước vỗ vào thân tàu và thi thoảng tiếng xào xạc của vải buồm. Khoảnh khắc ấy đặt ra tông giọng: Lamborajo I không gào thét. Nó di chuyển theo nhịp điệu của bờ biển.
Lamborajo I là 26 mét gỗ được dùng nhiều, đóng để có chức năng nhưng với những chi tiết có suy nghĩ. Sáu cabin được bố trí theo dạng chữ thập dưới boong, mỗi cái có cửa sổ tròn lớn luôn mở khi neo, để gió biển và tiếng sóng vỗ tràn vào. Cabin của tôi hướng mạn phải, ngay phía sau bếp, và đón ánh nắng sớm khoảng 07:00 khi thủy thủ đoàn bắt đầu pha cà phê địa phương đậm đặc. Nệm không êm phỉnh, nhưng chắc và khô – không ẩm mốc, kể cả sau ba ngày trên biển. Phòng tắm chung dùng xả nước biển, nhưng rửa lại bằng nước ngọt là liên tục, và vòi sen trên boong trên có áp lực thật.
Đến ngày thứ hai, chúng tôi đã vào được nhịp điệu yên tĩnh. Dậy lúc 05:30 cho sống núi phía tây đảo Padar. Chuyến leo bắt đầu trong tối với đèn pin đội đầu, nhưng đến lúc lên đỉnh, tia sáng đầu tiên đang cắt qua biển Flores, phơi bày những vịnh lượn sóng với các sắc gỉ đồng và đất son. Bữa sáng được dọn ở boong – bánh kếp chuối, đu đủ, và trứng luộc – vào 08:15, đúng lúc chúng tôi kéo neo đi Komodo Village. Trạm kiểm lâm ở đó mở cửa đúng 08:30; chúng tôi là nhóm đầu tiên vào, tránh được đám đông tàu du lịch lớn. Chuyến đi bộ xem rồng ngắn – khoảng 1,2km – nhưng các hướng dẫn viên biết nơi những con đực lớn nghỉ ngơi dưới bóng cây Ziziphus.
Bữa trưa là mahi-mahi nướng với sambal matah, ăn dưới mái bạt khi chúng tôi trôi gần Pink Beach. Cát không rực rỡ, nhưng nhìn gần, bạn thấy các mảnh foraminifera đỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời giữa trưa. Chiều đưa chúng tôi đến Manta Point tại Batu Bolong, nơi lặn ngắm san hô bắt đầu lúc 14:00 khi dòng chảy chuyển. Tôi đếm được tám con cá ó manta trong 45 phút, một con có vết sẹo ở cánh trái quay lại hai lần. Thủy thủ đoàn thả dây nổi sớm, và không ai vội vã. Ngày thứ ba, chúng tôi đến Taka Makassar lúc 07:00 – bãi cát cạn, sâu đến đầu gối lúc thủy triều thấp. Đến 09:00 chúng tôi đã ở Kanawa, nơi rạn san hô đổ nhanh xuống màu xanh. Dive master chỉ cho một con wobbegong dưới một gờ đá ở độ sâu 12 mét. Không có đồ lặn trên tàu, nhưng họ hỗ trợ người lặn ngắm san hô đầy đủ.
Điều đọng lại trong tôi là sự canh thời gian của thủy thủ đoàn. Họ không bao giờ đánh thức chúng tôi sớm không lý do. Các chặng di chuyển diễn ra lúc bình minh hoặc hoàng hôn, giảm tiếng động cơ trong ngày. Ghế tắm nắng trên boong trên là những thanh gỗ tếch đơn giản, nhưng được nghiêng vừa phải để đón ánh sáng buổi tối. Lúc 18:00 ngày cuối, khi chúng tôi tiếp cận Labuan Bajo, ai đó đưa cho tôi một cốc soda chanh không trang trí – chỉ là ly lạnh và bọt. Đó là nhịp điệu Lamborajo: kín đáo, chính xác, và thấu hiểu sâu sắc mặt nước.










