About Maheswari
Buổi chiều đầu tiên đã nói lên tất cả. Khi chúng tôi lướt vào vịnh hình lưỡi liềm Kelor trước 18:00 không lâu, bầu trời bừng sáng sắc mơ phía sau dãy núi của hòn đảo. Tôi đứng trên tầng nghỉ dưỡng trên cùng của Maheswari, chân trần, tay cầm chai Bintang lạnh, dõi theo thủy thủ đoàn lặng lẽ thả neo mà không một lời. Không vội vã, không la hét – chỉ có sự ăn ý hoàn hảo. Con tàu nằm vững, 30 mét gỗ tếch và gỗ sắt, đủ dài để cảm nhận sự vững chãi nhưng cũng linh hoạt như chiếc kora-kora địa phương, luồn lách giữa các đảo một cách uyển chuyển.
Maheswari có thể đón tới 20 khách qua 8 cabin, nhưng trong chuyến đi 3 ngày 2 đêm theo hình thức chia sẻ cabin của chúng tôi, chỉ có 14 người. Cabin của tôi, một trong hai phòng đôi ở boong dưới, được làm từ gỗ tếch nguyên khối, có đèn đọc sách thật sự gắn trên vách, và ô thông gió hoạt động hiệu quả – không cần bật quạt trần trừ lúc giữa trưa. Phòng tắm riêng nhỏ gọn nhưng khô ráo, lát gạch chịu mặn, vòi sen có áp lực mạnh, điều hiếm thấy trên những tàu cỡ này. Tôi để ý khăn tắm là loại vải cotton chứ không phải vải sợi, và chúng luôn khô trong suốt hành trình.
Lúc 05:30 ngày thứ hai, chúng tôi đã lướt trong bóng tối hướng về Padar, động cơ giảm tốc tối đa. Cuộc leo lên điểm ngắm cảnh được chiếu sáng bằng đèn pin, rồi bất ngờ, mặt trời mọc nhuộm hồng cả những vịnh đá sắc nhọn. Sau bữa sáng trên tàu – bánh kếp chuối, cà phê đậm, đu đủ tươi – chúng tôi tiếp tục đến đảo Komodo. Hướng dẫn viên dẫn nhóm đi qua vùng đồng cỏ, mắt luôn quét tìm rồng Komodo. Chúng tôi thấy ba con, một con đang phơi nắng gần vũng nước, lưỡi thè ra không khí. Đến 10:00, trời đã oi bức, nhưng gió bắt đầu mạnh lên khi chúng tôi tiến gần Pink Beach, nơi cát biển phát sáng sắc san hô dưới chân.
Bữa trưa được phục vụ ngoài trời trên boong trên: cá nướng với sambal matah, salad dưa leo và nước dừa non uống trực tiếp từ quả. Đến 14:00, chúng tôi lặn ngắm san hô tại Manta Point, và chỉ vài phút sau, một con cá đuối manta nhỏ trôi ngang dưới tôi, đôi vây uốn lượn như lụa. Thủy thủ đoàn đã tính thời điểm chính xác – dòng nước nhẹ, tầm nhìn rõ. Buổi tối, chúng tôi neo tại Kalong, hòn đảo nhỏ rậm dơi ăn quả. Khi mặt trời lặn, hàng ngàn con bay ra từ rừng ngập mặn thành từng làn sóng xoáy, bay về hướng tây tìm thức ăn. Không bình luận, không nhạc – chỉ có màn trình diễn tự nhiên thuần khiết.
Ngày cuối cùng, chúng tôi dừng chân tại Taka Makassar, một bãi cát nổi lên lúc nước rút. Chúng tôi lội ra giữa biển, cười đùa, chụp ảnh trong làn nước ngang bụng. Sau đó là Kanawa, nơi rạn san hô dốc nhẹ. Tôi trôi nổi trên đàn cá hề trong hải quỳ, một con đồi mồi đầu bẹt trôi qua như đồng hồ cơ. Đến 13:00, chúng tôi đã quay lại tàu, hành lý đóng gói xong. Hành trình trở về Labuan Bajo mất hai tiếng – vừa đủ để tắm rửa, uống cốc cà phê cuối cùng, và nhìn Komodo khuất dần trong lớp sương mù.










