About North Blue
Chúng tôi luôn căn chỉnh buồm North Blue thật gọn khi gió mạnh lên gần đảo Sebayur – chỉ có một khung thời gian hẹp từ 14h đến 16h để neo đậu sạch và vẫn bắt được ánh sáng cuối ngày trên sườn tây. Dài 20 mét, chiếc phinisi này đủ nhỏ để luồn lách vào những vịnh bé mà các phinisi lớn hơn không thể tới, nhưng không hề thiếu độ ổn định. Chúng tôi đã lái con tàu này xuyên qua rìa mùa mưa và những cơn gió bất chợt ở eo biển Sape, và hai cột buồm của nó luôn đứng vững. Đội thủy thủ bốn người chúng tôi hiểu rõ từng cửa thủy triều giữa Komodo và Rinca, và mỗi điểm dừng đều được tính toán theo dòng chảy, chứ không chỉ vì cảnh đẹp.
Hai cabin của tàu dành cho những du khách muốn sự riêng tư mà không cần phô trương. Chúng được đặt ở khu trung tâm, nơi độ lắc tối thiểu, và mỗi cabin đều có cửa teak đặc chắc chắn, cách âm tốt. Bạn sẽ thấy các khe thông gió được bố trí để đón gió tự nhiên, ngay cả khi neo đậu mũi vào vách đá. Chúng tôi không dùng điều hòa – thiết bị này không đáng tin cậy ở vùng biển xa – nhưng thiết kế lưu thông khí làm việc hiệu quả hơn nhiều người tưởng. Một cabin có giường đôi cố định, cabin kia chuyển đổi từ hai giường đơn. Cả hai đều có đèn đọc sách cá nhân, hộc chứa đồ dưới giường và bồn rửa nước ngọt không bị nghẹt muối.
Trong một chuyến đi mẫu 3 ngày, chúng tôi đón khách tại Labuan Bajo trước 12h trưa. Sau phần hướng dẫn an toàn, chúng tôi buồm đến đảo Kelor vào chiều muộn. Vị trí neo đậu ở đây nông, nên chúng tôi dùng xuồng để cập bờ bãi phía bắc trước lúc mặt trời lặn. Ngày thứ hai bắt đầu sớm – khởi hành lúc 5h30 sáng để đón ánh bình minh trên sườn bắc đảo Padar. Cuộc leo núi bắt đầu lúc 6h15, do kiểm lâm chúng tôi quen biết dẫn đường. Đến 9h30, chúng tôi di chuyển đến đảo Komodo để tham quan hành lang Komodo dragon giữa thảo nguyên. Bữa trưa được phục vụ trên boong khi tàu di chuyển đến Pink Beach, nơi cát thực sự phát sáng giữa trưa.
Giữa buổi chiều, chúng tôi trôi dạt tại Manta Point theo dòng nước. Những người lặn ngắm san hô xuống nước từ sàn sau, và chúng tôi luôn có người canh trước mũi tàu để theo dõi các trạm làm sạch. North Blue giữ vị trí cố định nhưng luôn sẵn sàng – một tay luôn đặt trên cần ga. Khi hoàng hôn buông xuống, tàu chạy đến đảo Kalong để ngắm đàn dơi ăn trái cây bay ra khỏi rừng ngập mặn. Âm thanh của hàng ngàn đôi cánh vào lúc chạng vạng là thứ bạn cảm nhận bằng cơ thể hơn là tai. Ngày thứ ba, chúng tôi neo tại Taka Makassar lúc 7h30 sáng. Đây là một cồn cát xuất hiện khi thủy triều xuống, bao quanh bởi đá ngầm. Du khách bơi ra giữa cồn, sau đó chúng tôi di chuyển đến Kanawa để lặn ngắm san hô dọc sườn núi lửa. Tàu trở về Labuan Bajo lúc 15h.
Đây không phải một khách sạn nổi – mà là một phinisi làm việc chuyên nghiệp. Bếp phục vụ ba bữa nóng mỗi ngày: nasi goreng với cá địa phương, trái cây nhiệt đới, cà phê đậm vị. Đầu bếp dùng bếp gas propane, không dùng điện, và chúng tôi mang theo bình gas dự trữ dưới boong. Nước ngọt chỉ dùng để tắm tráng sau khi lặn, không dành cho tắm lâu. Chúng tôi tiết kiệm mọi nơi có thể vì tiếp tế tốn thời gian. Nhưng chưa từng có khách nào đói hay bị mưa ướt mà không có chỗ trú. Sân thượng có mái che, boong chính có tay vịn, và đội tàu luôn chuẩn bị sẵn túi cấp cứu với miếng dán chống say sóng và thuốc sát trùng an toàn cho san hô.










