About Invictus Boat
Buổi chiều đầu tiên buông xuống nhanh chóng. Tôi đứng ở đuôi tàu khi mặt trời khuất sau bóng dáng răng cưa của đảo Kelor, mặt nước chuyển sang sắc vàng rực giữa những rặng mắm. Trên boong thượng, một du khách đang quay phim bằng ống kính tele, người khác lặng lẽ nhâm nhi tách trà — không nhạc, không trò chuyện, chỉ có tiếng máy tàu rền đều, đưa con thuyền nhẹ nhàng thả neo. Thứ im lặng ấy, tự nhiên và không gượng ép, cho tôi biết đây không phải một chiếc thuyền cố gắng gây ấn tượng. Mà là một hành trình đã tìm thấy nhịp điệu riêng của mình.
5 giờ 30 sáng hôm sau, thủy thủ đoàn đã đưa tàu tới Padar. Không phải chen chúc ở chân đường mòn — chúng tôi là nhóm duy nhất trên lối đi ngoằn ngoèo. Cuộc leo dốc, dốc đứng trong hơi nóng đang lên, mở ra khung cảnh quen thuộc: ba vịnh biển trải dài bên dưới, hoang sơ và sắc nét dưới ánh sáng ban mai. Trở lại tàu, bữa sáng được phục vụ bên mạn râm — trứng ốp la, đu đủ, cà phê đặc trưng trong những tách gốm không hề trượt dù Invictus Boat hơi nghiêng theo từng con sóng. Nhà bếp mở ở đuôi tàu bốc lên mùi hành phi và nghệ vàng thơm lừng.
Giữa ngày, chúng tôi ghé Komodo Island. Hướng dẫn viên đưa cả nhóm đi theo hàng dọc qua khu rừng khô, mắt luôn quan sát lớp lá mục. Một hướng dẫn gõ gậy hai lần — một con kỳ đà Komodo, gần hai mét dài, uốn mình từ bóng râm của cây sấu và trườn nhẹ vào bụi rậm. Cấm chụp đèn flash, cấm rời khỏi lối mòn. Sau đó, tại Pink Beach, cát dưới chân mát hơn tưởng tượng, những mảnh san hô bị nắng tẩy thành sắc hồng nhạt. Tôi lặn ngắm san hô gần mũi phía bắc, nơi dòng nước cuốn lên phù du, thu hút đàn cá chình nhỏ.
3 giờ chiều, chúng tôi trôi nổi trên Manta Point gần Batu Bolong. Những con cá đuối lớn lượn cặp đôi quanh trạm làm sạch, đầu vây chạm nhẹ vào rạn san hô. Thủy thủ thả dây xuống sớm — họ hiểu quy luật — và chỉ vài phút sau, ba du khách đã xuống nước, trôi nổi yên lặng khi những cánh đuối lướt qua cách chưa đầy hai mét. Trở lại boong, khăn tắm đã được trải sẵn, nước dừa lạnh được đưa tới tay mà không cần ai nhắc.
Ngày thứ ba bắt đầu tại Taka Makassar. Bãi cạn hiện ra lúc thủy triều rút, một vệt cát trắng cong dài giữa nước ngọc lam. Chúng tôi lội qua, nước không ngập quá đầu gối. Tại Kanawa, hoạt động lặn san hô sôi động hơn — cá mập rạn lướt nhanh dưới các vách sụt, một con đồi mồi bám vào khe đá gần dây neo. Hành trình trở về Labuan Bajo mất sáu tiếng, nhưng con tàu giữ thăng bằng tốt. Tôi dành quãng đường cuối ở boong dưới, ngắm đường chân trời nghiêng nhẹ theo từng con sóng, thủy thủ đi nhẹ nhàng giữa các vị trí làm việc.










