About Its Pesona
Điều đầu tiên tôi để ý là mùi gỗ ẩm và muối biển khi bước xuống bến Waisai lúc bình minh. Its Pesona đã nổ máy sẵn, một chiếc thuyền tốc độ kiểu phinisi bằng gỗ sơn xanh đậm viền đỏ, thấp trên mặt nước và được thiết kế để lướt qua những eo biển. Chúng tôi đặt charter riêng cho nhóm tám người, nhưng thuyền có thể chở tới 28 khách – chủ yếu là các chuyến đi trong ngày theo hình thức ghép đoàn. Tất nhiên không có khoang ngủ, chỉ có ghế dài bọc đệm dưới mái vải bạt và khu vực mũi thuyền mở cho những ai muốn đón gió. Tôi cất túi dưới ghế, nhận từ tay thủy thủ một bình cà phê ngọt kiểu Indonesia và ngắm bầu trời sáng dần phía trên đảo Gam.
Chúng tôi rời Waisai lúc 07:30, hướng về phía tây vào trung tâm vùng Raja Ampat nổi tiếng nhất. Điểm dừng đầu tiên là cầu cảng Arborek lúc 09:00 – một đoạn đi bộ ngắn lên tháp quan sát tự xây, nơi một chiếc ghế gỗ đơn đặt hướng ra toàn bộ bãi san hô như ban công riêng. Những đứa trẻ trong làng đã ở đó, cười tươi và vẫy tay. Chúng tôi lặn ngắm san hô phía sau thuyền, trong làn nước trong đến mức có thể đọc rõ hoa văn trên mình một con ốc sên biển ở độ sâu ba mét. Thủy thủ đoàn đã giăng dây nổi có phao, lý tưởng cho những người bơi yếu.
Giữa trưa, chúng tôi đến Cape Kri, nơi dòng chảy mạnh xuyên qua đoạn san hô hẹp. Thủy thủ thả neo bên khuất gió của mũi đá, phát đai chì và móc neo đáy, rồi hướng dẫn chúng tôi vào dòng. Tôi đếm được bảy loài hải mã lùn khác nhau chỉ trên một cụm san hô mềm. Bữa trưa được phục vụ trên thuyền – cá vược nướng, salad dưa leo cà chua, cơm hấp gói lá chuối – ăn ngay trên boong, muối bám quanh môi. Không có bếp galley, chỉ một bếp gas và kệ sơ chế dưới mái che phía đuôi.
Buổi chiều, thuyền chạy đến Wayag, đến nơi khoảng 15:00. Đường mòn leo lên điểm ngắm cảnh nổi tiếng khá dốc – 150 bậc đá đục vào vách – nhưng khung cảnh khiến mọi lời nói im bặt. Trước mặt là mê cung những hòn đảo hình nấm, những lagun xanh ngọc và đại dương mênh mông tới tận chân trời. Chúng tôi dành gần một giờ ở đó chụp ảnh, rồi quay lại thuyền để một hành trình chậm rãi trở về đất liền. Ngay trước hoàng hôn, thuyền dừng ở một vịnh nhỏ gần Yenbuba, nơi nước chuyển sang sắc vàng và thủy thủ mang ra một thùng đu đủ, dứa tươi. Không nhạc, không thông báo – chỉ tiếng nước vỗ vào mạn thuyền và tiếng cười khẽ. Cảm giác như cách kết thúc ngày hoàn hảo.
Trở lại Waisai lúc 18:00, chúng tôi bước lên bờ với cảm giác đã thấy được xương sống của Raja Ampat trong một ngày dài, dồn nén. Không sang trọng, nhưng chân thực – một chiếc thuyền làm việc với thủy thủ đoàn dày dạn, hiểu rõ thủy triều và địa chất nơi đây. Nếu bạn muốn đi nhiều điểm, chiêm ngưỡng san hô thật sự, và cảm nhận gió trên tóc mà không tốn kém như một chuyến liveaboard, Its Pesona sẽ đáp ứng.










