About TJI 01
Mặt trời chưa ló dạng, nhưng sàn tàu đã ấm dưới chân khi chúng tôi tăng ga rời cảng Sorong ngay sau 06:30. Thuyền trưởng cắt máy trong giây lát gần mép vịnh, để sự tĩnh lặng lắng xuống — một cặp chim cốc biển lượn trên đầu những rừng ngập mặn phủ sương trên đảo Kri, chỉ cách mũi tàu bên trái vỏn vẹn một cây số. Khoảnh khắc ấy — tĩnh tại, đầy mong chờ — đã định hình nhịp điệu của TJI 01: nhanh khi cần và tĩnh khi đáng. Đây không phải con tàu dành cho những buổi chiều lười biếng; nó được tinh chỉnh để vượt khoảng cách giữa các đảo xa xôi của Raja Ampat mà không hy sinh sự thoải mái.
Chúng tôi đến cầu tàu Arborek lúc 08:15, len lỏi giữa những khối san hô mà chỉ một hoa tiêu địa phương dày dạn kinh nghiệm mới dám lèo lái. Mớn nước nông và khả năng điều khiển linh hoạt của TJI 01 cho phép tàu tiến sâu vào các kênh hẹp gần đầm phá Pianemo mà không phải vòng rộng. Tổ lái đã đưa xuồng cao su xuống nước trước khi chúng tôi kịp mở khóa cabin, đồng thời bố trí điểm xuống nước lặn ống thở có bóng mát ngay bệ sau tàu. Sau này, khi dừng tại Mike's Point ở phía tây bắc đảo Gam, họ căn thời điểm đến trùng với lúc thủy triều chuyển — dòng chảy đưa cá mập thảm và bạch tuộc vòng xanh ra ngay dưới vách đá.
Bố cục đơn giản nhưng thông minh: hai cabin riêng ở tầng dưới, mỗi cabin có giường đôi không kêu cọt kẹt khi tàu nghiêng nhẹ trong sóng gợn. Không có không gian lãng phí — các khe thông gió được bố trí để đón gió ngược chiều, nên ngay cả khi neo đậu dưới nắng trưa, vẫn có làn gió đều đặn. Tôi nhận thấy đệm trên boong cao hơi dày hơn so với tàu cùng kích cỡ, và thanh vịn dọc hai bên là thép hàn chứ không phải nhựa — những chi tiết nhỏ, nhưng khiến việc đứng ở mũi tàu trong chặng từ Wayag sang Kabrey trở nên an toàn, không chênh vênh.
Chặng dài nhất giữa hai điểm chỉ chưa đầy hai giờ — từ Cape Kri đến cửa eo biển Dampier — và dù vậy, hành trình vẫn êm ái nhờ thân tàu chữ V sâu. Tổ lái phục vụ dứa tươi và khăn lạnh giữa chặng, không phải từ bếp mà từ một trạm chuẩn bị gọn nhẹ gần khoang lái với thùng cách nhiệt và vòi rửa nước ngọt. Bữa trưa là cá nục mahi-mahi nướng với sambal matah, bày trên đĩa melamine nhưng vẫn còn nóng, thưởng thức khi neo gần vòm đá vôi Yenbuba. Không có phục vụ bạc sang trọng, nhưng mọi thứ đều đến đúng hẹn và không ai bị đói.
Đây là tàu đi ngày nhưng có tư duy của một con tàu thám hiểm. Không có hệ thống giải trí, không điều hòa trong cabin — quý khách đến đây vì biển, không phải tiện nghi. Nhưng những gì thiếu về hoàn thiện xa xỉ, tàu bù đắp bằng độ chính xác: khu chứa đồ lặn khô ráo và phân khu rõ ràng, bồn rửa gấp sẵn sàng khi trở về, và tổ lái biết chính xác phía nào của tàu có bóng râm buổi chiều tại từng điểm dừng. Chúng tôi trở về Sorong ngay trước 18:00, bầu trời vệt vàng trên bến phà — một vòng trọn vẹn qua trái tim Raja Ampat, hoàn tất trọn vẹn trong một ngày liền mạch.










