About Senja
Sáng hôm ấy, tôi tỉnh giấc bởi tiếng nước nhỏ giọt từ mũi tàu khi chúng tôi trôi giữa những hòn đảo đá vôi nhọn hoắt của Wayag. Lúc đó mới 6h15, trời vẫn còn xám xanh, nhưng những tia nắng đầu tiên đã rạng rỡ phía sau dãy núi đá vôi. Tôi quấn chiếc chăn từ cabin – đêm qua trời khá se lạnh – rồi đi chân đất lên boong trên. Đầu bếp đưa tôi một tách cà phê đen trong cốc gốm, không cần đường. Chúng tôi ngồi im lặng khi mặt trời chạm đỉnh núi đầu tiên, biến mặt nước bên dưới từ màu mực thành xanh ngọc.
Senja dài 31 mét, làm bằng gỗ tếch, là sự kết hợp giữa sự yên tĩnh và sang trọng tinh tế, được thiết kế chỉ dành cho bốn khách. Chúng tôi có hai cabin – cabin chính phía sau mà tôi ở có giường queen êm ái, không phát ra tiếng kêu, cùng cửa sổ mở ra mặt nước. Cabin còn lại ở phía trước có hai giường đơn, đèn đọc sách riêng và phòng tắm chung với nước nóng dồi dào. Không có hành lang, chỉ cần ba bậc thang từ phòng sinh hoạt đến các cabin, tạo cảm giác như đang ở trên một du thuyền riêng hơn là một chuyến charter.
Chuyến đi diễn ra chậm rãi, thư thái. Một buổi sáng, chúng tôi neo tại Cape Kri lúc 7h30 và lao mình xuống nước cùng hướng dẫn viên. San hô ở đây dày đặc đến mức trông như ai đó vừa đổ một thùng confetti xuống biển. Trong một lần lặn 20 phút, tôi đếm được sáu con cá mập wobbegong. Sau đó, chúng tôi lặn ngắm san hô tại Manta Sandy – không phải một mà tới bốn con cá đuối manta, lượn vòng dưới chân chúng tôi trong khi chúng tôi bám vào cờ lặn. Thủy thủ đoàn canh thời gian chuẩn xác: khi nổi lên, chiếc thuyền đã trôi tới gần, sẵn sàng khăn tắm và dứa tươi.
Bữa trưa luôn được dọn trên boong – cá vược nướng, salad đu đủ, cơm dừa, ăn kèm sambal matah – phục vụ trên đĩa thật, không dùng đồ nhựa hay giấy. Một buổi chiều, chúng tôi chèo kayak vào một vịnh kín gần đảo Kabrey. Lối vào hẹp, vừa đủ cho một chiếc kayak, bên trong là làn nước tĩnh lặng và xanh thẳm. Chúng tôi nằm ngửa, trôi dạt trên mặt nước, ngước lên nhìn vòm đá cheo leo. Trở lại Senja, hệ thống âm thanh phát nhạc jazz nhẹ nhàng trong khi thuyền trưởng vạch ra hành trình tiếp theo.
Ngày cuối cùng, chúng tôi neo tại eo biển Dampier. Dòng chảy mạnh, nên chúng tôi thực hiện một chuyến lặn trôi dọc theo vách đá. Tôi phát hiện một cặp cá ngựa lùn nhỏ bằng móng tay, bám vào một cụm san hô mềm. Sau khi nổi lên gần thuyền, thủy thủ đoàn đã chuẩn bị sẵn khu vực tắm tráng với nước ngọt và xà phòng phân hủy sinh học. Đêm đó, neo tại vịnh Aljui, chúng tôi ăn uống dưới ánh sao. Máy phát điện tắt lúc 9 giờ, nhưng đèn vẫn sáng – nhờ năng lượng mặt trời và pin. Tôi chìm vào giấc ngủ với tiếng sóng vỗ vào mạn tàu, biết rằng sáng mai sẽ thức dậy ở một nơi hoàn toàn mới.










