About La Galigo Phinisi
Sáng sớm hôm ấy, tôi tỉnh giấc khi trời vừa hửng sáng, con tàu nhẹ nhàng đung đưa giữa làn nước trong vắt của vịnh Wayag. Không khí yên ắng, mằn mặn vị biển, chỉ có tiếng nước lách tách trôi dọc thân gỗ tếch. Tôi bước chân trần ra boong, mặt gỗ ấm áp còn giữ hơi nắng hôm qua, và nhìn thấy ánh bình minh chiếu rọi lên những vách đá vôi nhô lên từ mặt nước xanh ngọc. Chúng tôi neo đậu muộn vào tối hôm trước sau chuyến di chuyển dài từ Sorong, nhưng cơn mệt mỏi tan biến khi bầu trời chuyển sắc vàng. Đây không chỉ là một chiếc thuyền thông thường. La Galigo mang dáng dấp một con tàu thực thụ – được đóng thủ công theo kiểu truyền thống, nhưng vận hành bằng hệ thống hiện đại êm ái bên dưới.
La Galigo Phinisi dài 33 mét, và điều đó thể hiện rõ qua không gian rộng rãi. Dù chỉ có sáu khách cùng thủy thủ đoàn, tôi vẫn có thể tìm được chỗ yên tĩnh cho riêng mình. Những buổi chiều, tôi nằm đọc sách trên boong thượng, ngả lưng trên ghế dài hướng về phía đuôi tàu, ngắm làn nước trơn như gương tách ra sau đuôi khi chúng tôi lướt giữa Waigeo và Gam. Một buổi chiều, tàu dừng gần Cape Kri. Chúng tôi nhảy xuống biển trước lúc hoàng hôn, và chỉ vài phút sau, đàn cá bướm và cá đuôi gai đã vây quanh. Khu vực lặn được bố trí chuyên nghiệp – bình khí xếp ngay ngắn, thau rửa trang bị sẵn sàng, và khu vực thao tác máy ảnh được che nắng. Nhưng dù không lặn, tôi chưa bao giờ cảm thấy bị bỏ lại. Hướng dẫn viên luôn đưa nhóm lặn bằng ống thở đến những vùng san hô đẹp nhất, như ngay trên những cụm bommie ở Arborek Jetty.
Chuyến đi diễn ra theo nhịp sống chậm rãi. Dậy sớm uống cà phê và ăn nhẹ trước khi xuống nước. Một buổi sáng, chúng tôi rời bến từ lúc trời còn tờ mờ để đến Melissa’s Garden – không chỉ là một rạn san hô, mà là một mê cung san hô cứng với cá hoàng đế bơi lững lờ dọc rìa. Chúng tôi còn thấy một con cá mập wobbegong ẩn mình dưới vách đá. Khi trở về, bữa sáng đã sẵn sàng: đu đủ tươi, trứng ốp la hoặc chiên, cùng ly cà phê đặc trưng của địa phương. Bữa trưa thường được dọn dưới mái che – cá vược nướng, cơm dừa và salad dưa leo, tất cả được chế biến tại bếp chính dưới boong, nơi luôn giữ được độ mát bất ngờ.
Cấu hình chỉ một phòng ngủ cho thấy đây là chuyến charter riêng, lý do cho sự chăm sóc tận tình đến từng chi tiết. Mọi thứ đều được cá nhân hóa. Khăn tắm được thay mới mà không cần yêu cầu, chai nước được đổ đầy trước khi bạn kịp nhận ra đã cạn. Ban đêm, chúng tôi neo ở những vịnh nhỏ yên tĩnh – có lần gần Pianemo, sau bữa tối, chúng tôi chèo xuồng ra giữa vịnh chỉ để ngắm bầu trời sao. Không ánh đèn thành phố, không tiếng ồn từ tàu khác. Chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng chim đêm thỉnh thoảng vang lên. Máy phát điện tắt lúc 10 giờ, và đèn năng lượng mặt trời trên boong chỉ đủ sáng để đi lại an toàn.
Điều ấn tượng không phải là sự sang trọng phô trương, mà là cách mọi thứ đều hướng đến thiên nhiên. Con tàu không chinh phục Raja Ampat – nó di chuyển cùng nơi này. Thuyền trưởng hiểu rõ dòng thủy triều giữa các đảo như thể lớn lên từ đó. Chúng tôi đi đúng thời điểm qua cửa Yenbuba, trôi theo dòng nước trong khi cá mập rạn san hô lơ lửng bên dưới. Ngay cả wifi – hạn chế nhưng dùng được – cũng chỉ bật ở khu vực và giờ nhất định, khiến nó ít làm phiền hơn. Đây là một hành trình nhắc tôi nhớ tại sao mình đến đây: không phải để check-in, mà để cảm nhận quy mô, sự tĩnh lặng, và mật độ sống khổng lồ bên dưới mặt nước.










