About Lamima
Sáng sớm ngày đầu tiên, tôi thức dậy trước bình minh không phải vì chuông báo mà vì tiếng creak nhẹ của gỗ và mùi cà phê đang nấu trong nhà bếp lan lên. Tôi bước đi chân không lên sàn và tìm thấy bầu trời đã nhạt dần sau đảo Batanta. Lamima đã di chuyển trong đêm, và bây giờ chúng tôi đang neo đậu ở eo biển Alor, hoàn toàn cô lập. Không có tiếng ồn máy, không có tiếng ồn xa – chỉ có tiếng nhảy của cá và tiếng nói thấp của thủy thủ đoàn điều chỉnh dây. Tôi ngồi chân không trên sàn yoga, bọc trong một trong những chiếc chăn dày cotton mà họ để lại, xem bầu trời chuyển từ indigo sang coral.
Chúng tôi đã dành một ngày đầy đủ ở eo biển Dampier, lặn ở Manta Sandy ngay sau bữa sáng. Không chỉ có một hoặc hai con manta – có ít nhất tám con đang lướt chậm, gần đủ để tôi có thể thấy các mẫu trên lưng chúng như dấu vân tay. Một con đang bay trực tiếp trên đầu tôi, miệng mở, lọc plankton. Sau bữa trưa trên sàn mặt trời, chúng tôi lặn ở Cape Kri, nơi vách đá biển rơi xuống màu xanh. Tôi đếm được năm loài cá đuối nhỏ khác nhau trong một bụi rậm cá, và một cá đuối wobbegong ẩn dưới một hốc. Nước ấm, nhưng dòng chảy mạnh, và thủy thủ đoàn đã đặt một nổi nổi mặt nước để theo dõi chúng.
Lamima tựa như một ngôi làng nổi. Với 65,2 mét, nó là quá lớn, nhưng bố trí vẫn giữ cho mọi thứ thân mật. Phòng ngủ của chúng tôi nằm trên sàn dưới, phía trước, với hai cửa sổ nhỏ vẫn mở trong khi di chuyển. Đêm nay, tôi có thể thấy dòng chảy sáng lên với sinh vật phát sáng. Khu vực ăn uống mở trời, phía sau cột chính, nơi bữa ăn được phục vụ theo phong cách gia đình trên các tấm platter gỗ được chạm khắc thủ công. Một buổi tối, đầu bếp nướng cá vược tươi với nghệ và chanh, và chúng tôi ăn dưới bầu trời sao dày đến mức cuối cùng tôi hiểu được tên của Vành đai Ngân Hà.
Ngày hai đưa chúng tôi đến Wayag, mặc dù chúng tôi không đặt chân lên đỉnh nổi tiếng. Thay vào đó, chúng tôi đi kayak qua các đảo đá ở mực nước biển, lướt giữa các tòa tháp xanh. Buổi chiều là thời gian rảnh rỗi – một số khách hàng nhận được massage trong phòng spa, những người khác sử dụng phòng tập thể dục trên tàu. Tôi đi paddleboard một mình vào lúc hoàng hôn gần bến cảng Arborek, nơi một cậu bé địa phương chào từ bờ biển và chỉ vào một con cá mập đen đang lướt qua vùng nước nông. Sáng sớm ngày tiếp theo, chúng tôi neo đậu trong một eo biển hẹp giữa Waigeo và Gam, nơi dòng chảy nhanh. Chúng tôi đã lặn một lần nữa ở một dòng chảy tự nhiên dọc theo một sườn núi dốc, và tôi thấy một cặp cá đuối mandarin đang lướt giữa các cành của rạn san hô.
Chúng tôi neo đậu trở lại ở Sorong vào buổi sáng sớm ngày thứ ba. Nó không cảm thấy như một chuyến du lịch 'liveaboard' thông thường. Đó là như được mời tham gia một cuộc phiêu lưu riêng tư bởi những người biết những vùng nước này sâu sắc. Tôi không bỏ lỡ Wi-Fi. Tôi không bỏ lỡ đám đông. Tôi bỏ lỡ yên tĩnh.










