About D3 Speedboat
Tôi vẫn nhớ cảm giác lạnh buốt từ thành tàu kim loại dưới lòng bàn tay lúc 6h45 sáng, động cơ D3 Speedboat còn đang tích tắc nghỉ sau hành trình. Bầu trời phía sau đảo Rinca nhuộm sắc hồng dịu, hướng tay của hướng dẫn viên chỉ về phía rìa rừng – hai con rồng Komodo, một con lớn đang khẽ đẩy con nhỏ gần tảng đá. Chưa đầy 7 giờ, hòn đảo đã sống động theo cách mà những bức ảnh không bao giờ lột tả được.
Chúng tôi rời bến Labuan Bajo từ lúc trời vừa hử sáng, thủy thủ đoàn hỗ trợ mặc áo phao và hướng dẫn an toàn nhanh gọn. D3 Speedboat nhanh – không im lặng, nhưng cực kỳ ổn định – và chỉ chưa đầy một giờ đã cập bến Rinca. Sau buổi phổ biến quy định từ kiểm lâm và cuộc đi bộ theo dấu rồng, chúng tôi tiếp tục đến Manta Point vào lúc 10 giờ. Tôi từng thấy cá đuối manta trên phim tài liệu, nhưng không gì chuẩn bị cho khoảnh khắc đầu tiên: một hình tam giác đen lướt nhẹ dưới mặt nước, rồi thêm một con nữa, tuần tự quanh trạm làm sạch như một cỗ máy thời gian. Lặn ngắm tại đây giống như trôi nổi trên một điệu múa – nhẹ nhàng, im lặng, siêu thực.
Đến trưa, tàu neo tại Pink Beach. Cát thực sự mang sắc hồng, đặc biệt ở đầu phía bắc nơi san hô nghiền trộn với cát trắng. Chúng tôi dùng bữa trưa đóng hộp dưới mái bạt căng trên bãi – gà nướng, cơm, salad dưa leo và nước lạnh – trong khi vài người lội ra vùng đá ngầm để lặn ngắm. Một đàn sứa nhỏ trôi gần mặt nước, vô hại nhưng khiến ai cũng giật mình ban đầu. Thủy thủ đoàn D3 luôn quan sát, gọi lớn khi dòng chảy nhẹ bắt đầu kéo.
Trở lại tàu, chúng tôi hướng về đảo Padar, nhưng chỉ vòng quanh chụp ảnh từ mặt nước. Việc leo đỉnh không nằm trong hành trình ngày, nhưng nhìn ba vịnh từ mực nước biển – xanh lục bảo, ngọc lam và xanh thẫm – vẫn khiến tôi nín thở. D3 Speedboat dừng tại một vịnh nhỏ yên tĩnh, nơi chúng tôi có thời gian bơi và nhảy ùm từ đuôi tàu. Một vị khách trẻ thực hiện cú nhảy lộn ngược; cả đoàn vỗ tay reo hò. Cảm giác không còn giống một tour thông thường, mà như một ngày đi chơi cùng nhóm bạn thạo đường biển.
Hành trình trở về Labuan Bajo êm ái, ánh nắng chiều muộn kéo dài bóng dài trên mặt nước. Chúng tôi đi ngang qua Sebayur Island, nơi vài chiếc tàu đã neo lại qua đêm. Hướng dẫn viên phát khăn lạnh và phần trái cây cuối cùng – vài lát dứa đựng trong cốc giấy nhỏ. Tôi ngồi lại ghế đầu, chân buông thõng, lần lượt hình dung lại hình ảnh con manta lướt, ánh mắt chậm rãi của rồng Komodo, tiếng lạo xạo của cát hồng dưới dép. Đó là một ngày dài – dày đặc, vận động, trọn vẹn – nhưng nhịp độ vừa phải. Không gì bị vội vã, không gì bị bỏ lỡ.










