About Wailuli
Điều đầu tiên tôi để ý khi Wailuli tăng tốc rời bến Labuan Bajo lúc 7:00 là luồng gió thổi tung những giọt nước biển thành lớp sương mỏng phủ lên cánh tay, trong khi mặt trời vừa nhô lên sau Rinca. Wailuli, chiếc thuyền tốc độ dài 14,5 mét, không phải để thư giãn – mà là để chinh phục quãng đường. Đến 8:30, chúng tôi đã vòng quanh đảo Komodo, tắt máy gần Loh Liang, nơi các nhân viên kiểm lâm chờ sẵn dẫn đoàn lên bờ. Cuộc đi bộ theo dấu rồng bắt đầu trong bóng râm rừng rậm, nhưng chỉ vài phút sau, chúng tôi đã vượt qua tán cây, mồ hôi thấm đẫm lưng khi quan sát hai con kỳ đà Komodo di chuyển chậm rãi gần một vũng nước.
Sau bữa trưa trên boong – cá nướng, đu đủ tươi và trà đá – chúng tôi tiếp tục hành trình đến Manta Point. Thuyền trưởng thả chúng tôi xuống phía thượng nguồn của trạm vệ sinh, và chưa đầy hai phút, một cặp cá đuối lớn trôi nhẹ dưới tôi, miệng há rộng, các tấm mang đập nhịp nhàng. Tôi từng thấy cá mập san hô rồi, nhưng chưa lần nào thấy con nào lớn và uyển chuyển như thế này. Một con lướt sát đến mức tôi có thể nhìn thấy những mảng hàu bám trên vai nó. Chúng tôi trôi dạt gần 40 phút, lặn ngắm san hô theo dòng nước, trong khi thuyền di chuyển chậm theo để giữ chúng tôi ở đúng khu vực.
Buổi chiều muộn đưa chúng tôi đến Pink Beach. Cát ở đây thực sự mang sắc hồng, nhưng không phải từ xa – mà là khi bạn đứng trên bãi, cúi xuống nhìn, mới thấy những mảnh san hô trộn lẫn vào. Chúng tôi dành khoảng 90 phút ở đây, đủ thời gian bơi ra đến phao neo và bắt gặp những con cá vẹt gặm san hô. Đội thuyền đã chuẩn bị khăn tắm và nước mát ở khu vực boong râm. Tôi nhớ mình ngồi xếp bằng trên boong, bóc một quả xoài mà một thành viên thủy thủ đoàn đưa, ngắm ánh sáng chuyển sang sắc vàng trên những ngọn đồi.
Chúng tôi không ở lại xem hoàng hôn. Wailuli quay đầu về Labuan Bajo khoảng 16:30, lướt nhanh qua eo biển khi bầu trời chuyển sang tím thẫm. Hành trình về có lúc xóc mạnh – đây không phải tàu catamaran – nhưng thuyền trưởng am hiểu sóng và điều chỉnh hướng đi để chúng tôi không bị ướt sũng. Đến 18:00, chúng tôi đã trở lại bến, tay chân mỏi nhừ, da căng mặn, nhưng vẫn còn bồi hồi vì đã tận mắt chứng kiến quá nhiều điều chỉ trong một ngày. Không phải là sang trọng, nhưng chuyến đi hiệu quả, chân thực và tràn ngập động vật hoang dã.










