About Red Whale I
Tôi vẫn nhớ cảm giác lạnh buốt từ chiếc ghế gỗ dưới hông lúc 7 giờ sáng, tiếng máy nổ rung đều trong lòng thân tàu khi chúng tôi rời bến Labuan Bajo. Red Whale I không mang dáng dấp một du thuyền hạng sang — vốn dĩ nó không được thiết kế để như vậy. Nhưng khoảng boong mở với tấm đệm dài 8 mét kia? Chúng tôi nhanh chóng chiếm chỗ, ba lô đẩy sát lan can, mắt dõi theo ánh đèn thành phố mờ dần phía sau. Hai động cơ Suzuki 250HP kéo con tàu lao nhanh trên mặt nước xám gợn sóng, loại sóng khiến bạn phải siết chặt chai nước và nheo mắt chống chọi.
Giữa buổi sáng, chúng tôi cập Manta Point. Hướng dẫn viên chỉ tay xuống những bóng đen lượn vòng dưới nước, và chưa đầy vài phút, nửa đoàn đã nhảy xuống, ống thở rẽ nước, ngắm những con cá đuối khổng lồ trôi nhẹ ngay dưới lớp sóng. Không lồng sắt, không sàn quan sát — chỉ có dòng nước lạnh và những sinh vật im lặng trôi qua. Chúng tôi ngoi lên run rẩy nhưng mắt sáng quắc, đón những bình trà gừng nóng được đưa lên từ thuyền viên. Nhà vệ sinh đơn giản nhưng sạch sẽ, có xả nước đúng chuẩn, là cứu cánh sau hơn một giờ phơi nắng.
Chúng tôi tiếp tục di chuyển đến Pink Beach, cập bến sau buổi trưa. Bãi cát không rực rỡ như quảng cáo, nhưng ánh lên sắc hồng vàng nơi những sinh vật đơn bào vỡ vụn thành hạt. Chúng tôi bơi từng đoạn ngắn, dòng nước kéo mạnh ở vịnh phía bắc, rồi trở lại boong tàu ăn trưa — cơm, gà rán, vài lát đu đủ cuộn trong giấy bạc. Một vài người ngủ gục trên tấm đệm, dép vứt bừa sang một bên, trong khi người khác trò chuyện với thuyền viên bằng tiếng Anh broken và ngôn ngữ cơ thể.
Sau đó là Padar Island, dù chúng tôi không leo lên điểm ngắm toàn cảnh. Thay vào đó, tàu thả neo ở một vịnh nhỏ yên tĩnh phía tây, và chúng tôi chèo kayak lên một bãi cát hình lưỡi liềm chưa in dấu chân. Ánh sáng buổi chiều nhuộm ngọn đồi thành sắc cam rực. Một anh mang theo drone, quay cảnh Red Whale I từ trên cao — một chấm đỏ nhỏ giữa biển xanh thẫm. Khi trở lại tàu, ai đó chuyền khăn ướt, mùi kem chống nắng quyện với mùi dầu diesel khi động cơ được khởi động lại.
Hành trình về lại, tàu dừng ở Kanawa Island. San hô không còn nguyên vẹn, nhưng cá vẹt và cá hề vẫn lượn lờ trong vùng nước nông. Tôi trôi nổi trên một cụm sao biển xanh, tai chìm dưới nước, chỉ nghe tiếng bong bóng và tiếng cười vọng xa. Khi Labuan Bajo hiện ra phía chân trời, thuyền viên phát khăn lạnh, và thuyền trưởng giảm tốc, để cả nhóm lặng im trôi theo dòng nước năm phút cuối. Không sang trọng, nhưng rất thật — 13 người xa lạ, một khoang ngủ dùng chung cho thuyền viên hoặc chứa đồ, và một con tàu di chuyển như thể biết rõ sứ mệnh của mình.










