About Red Whale III
Mặt trời còn chưa lọt khỏi rặng núi Padar thì đã có một chiếc ca nô vụt qua, để lại phía sau làn sóng vỗ mạnh vào bến cảng Labuan Bajo. Trên boong Red Whale III, hai động cơ Suzuki 200HP đang nổ nhỏ, mặt sàn vẫn còn mát lạnh dưới chân. Không có nghi thức long trọng nào – chỉ là trưởng đoàn kiểm tra dây neo, một bình cà phê đặc sánh được chuyền tay nhau, và những vệt vàng đầu tiên trải dài trên eo biển. Chuyến đi này không nói về khăn trải giường sang trọng hay các món ăn cầu kỳ; nó nói về chuyển động, về thời điểm, và việc đến được Manta Point trước khi đám đông ập đến. Đến 7h15, chúng tôi đã lướt trên mặt nước phẳng như gương, tiếng động cơ rung nhẹ dưới đế dép.
Red Whale III được thiết kế cho tốc độ và độ chính xác. Khoang cabin duy nhất bên dưới tuy nhỏ nhưng được bố trí hợp lý – điều hòa hoạt động hiệu quả ngay cả giữa trưa nắng, và nhà vệ sinh xả điện không phải kiểu bơm tay thông thường mà là loại marine chuyên dụng. Điều này quan trọng sau nhiều giờ trên biển. Cabin không nhằm phục vụ ngủ đêm dài; nó là nơi cất đồ, để túi xách hoặc thay đồ nhanh giữa các lần lặn ngắm san hô. Không gian thực sự nằm phía trên: boong sau rộng với ghế dài, khu vực điều khiển có mái che nhỏ phía trước với ghế đệm, và lối lên mũi tàu thông thoáng để ngắm cảnh không bị cản trở. Tại Taka Makassar, khi thủy triều đổi chiều và những bãi cát nổi lên như đảo dịch chuyển, chúng tôi neo đậu sát rìa vùng nước nông. Đội thủy thủ đã hạ xuồng cứu hộ xuống nước ngay khi neo vừa chạm đáy, vì họ biết chính xác nơi phát hiện cá manta sáng nay.
Chúng tôi dành buổi sáng ở nơi dòng nước sạch đổ qua khe giữa Gili Lawa Laut và biển Savu. Tàu được định vị ngay ngoài rìa rạn san hô, mũi hướng ngược dòng, vững chãi dù những con sóng lớn vẫn lăn tăn trôi qua. Lặn ngắm san hô ở đây không hề thụ động – bạn phải cố gắng giữ vị trí – nhưng phần thưởng đến ngay lập tức: những con cá ó manta khổng lồ lượn vòng dưới đáy, đôi vây quẹt nhẹ mặt nước. Khi lên tàu, khăn tắm đã được chuẩn bị sẵn, nước dừa mát lạnh được mở nắp trước cả khi chúng tôi leo lên thang phía sau. Không ai phải yêu cầu. Đội thủy thủ đơn giản là đã tính toán thời điểm hoàn hảo. Sau đó, tại Pink Beach, tàu neo đậu ở vịnh phía bắc yên tĩnh, tránh xa các nhóm du khách đi tour ngày. Chúng tôi đi bộ dọc bờ biển hình lưỡi liềm suốt hai mươi phút, không gặp ai – cát trắng pha chút hồng nhẹ, màu sắc đến từ san hô bị nghiền nát.
Giữa buổi chiều, chúng tôi trôi dạt gần đảo Kanawa, động cơ tắt, chỉ còn tiếng nước vỗ vào mạn tàu. Ánh sáng đã dịu hơn, vàng rực và kéo dài, làm bóng chúng tôi in dài trên boong. Một thành viên thủy thủ đoàn bật bếp dưới khoang để đun nước nấu mì ăn liền – món ăn đơn giản nhưng ấm lòng. Đây không phải con tàu giả vờ thành thứ nó không phải. Nó không có boong phơi nắng hay máy nén khí lặn. Điều nó mang lại là sự tin cậy, tốc độ, và một đội thủy thủ biết cách di chuyển hiệu quả qua những cửa sổ thời gian hẹp ở Komodo. Họ tính toán điểm tiếp nhiên liệu, theo dõi liên lạc radio từ các tàu khác, và biết rõ những kênh nào vẫn thông suốt trong thời điểm triều cường. Trên đường về, chúng tôi vượt qua một du thuyền thuê lớn đang vật lộn với sóng ở gần Banta. Red Whale III cắt qua sóng một cách gọn gàng, hai động cơ giữ tốc độ ổn định. Chúng tôi cập cảng Labuan Bajo ngay trước 6 giờ chiều, bầu trời nhuộm sắc tím và cam, không ai mệt mỏi, đồ đạc không ướt. Chỉ là một kết thúc êm ái cho một ngày dài trọn vẹn.










