About Sea Escape Aero
Tôi vẫn nhớ mùi dầu diesel pha lẫn muối biển nơi bến cảng Labuan Bajo lúc 6h30 sáng, mặt trời vừa ló dạng, chiếc Sea Escape Aero đã gầm rú bên cầu cảng. Mũi thuyền xé làn nước bạc khi chúng tôi rời bến, bờ biển nhanh chóng thu nhỏ lại phía sau. Với tốc độ 30 hải lý, chưa đầy một giờ chúng tôi đã tới Kelor – tôi vẫn nhớ cảm giác nước lạnh buốt khi nhảy xuống, những rạn san hô ngay dưới mặt nước đầy ắp cá vẹt và cá hề len lỏi giữa các thùy hải quỳ.
Chúng tôi không lãng phí thời gian. Đến 9h15, thuyền đã trôi nhẹ đến Batu Bolong, mặt nạ vừa đeo xong thì Sea Escape Aero chưa kịp dừng hẳn. Một đàn cá cơm vạch trắng tách ra xung quanh khi những con cá ó manta lượn vòng dưới sâu, đôi vây của chúng quẹt nhẹ qua lớp phân tầng nhiệt. Đội ngũ phục vụ đã chuẩn bị sẵn khăn lạnh khi chúng tôi leo lên – một chi tiết nhỏ, nhưng rất ý nghĩa giữa cái nóng nhiệt đới. Một hướng dẫn viên chỉ cho chúng tôi thấy một con cá mập đầu đen nhỏ núp dưới vách đá gần Sebayur, nơi chúng tôi suýt bỏ lỡ nhưng thuyền trưởng đã điều chỉnh hành trình thêm mười phút.
Bữa trưa được dọn trên boong giữa Pink Beach và làng Komodo – cá nướng, đu đủ và nước dừa mát lạnh, tất cả bày sẵn trên chiếc bàn gấp gần cửa khoang. Chúng tôi không lên đảo Komodo để đi bộ dài, chỉ dạo một vòng ngắn trên đường mộc có nhân viên kiểm lâm dẫn, nhưng cảnh một con rồng Komodo xé xác một con dê vẫn khiến tôi choáng ngợp. Sau đó, chúng tôi quay lại Manta Point, nơi một con cá ó lớn – sải cánh gần bốn mét – lơ lửng ngay trên tôi, mang cá đập nhịp nhàng như chiếc bễ. Mặt trời lên cao, nhưng gió từ mũi thuyền thổi vào giúp chúng tôi không bị quá nóng.
Khoang cabin nhỏ gọn nhưng kín tiếng động từ động cơ, điều hòa hoạt động hiệu quả. Tôi không ngủ, nhưng có hai vị khách đã chợp mắt trên đường về. Nhà vệ sinh nhỏ nhưng đầy đủ chức năng, và có sẵn nước ngọt trong thùng nhựa xanh ở đuôi thuyền để tắm tráng. Chúng tôi dừng chân ngắn tại Taka Makassar – nước trong đến mức trông như hình minh họa, như thể một tấm bưu thiếp – rồi cập Kanawa trước 4 giờ chiều để thực hiện một lần bơi lặn cuối cùng quanh các vách đá, nơi những con bạch tuộc thoắt ẩn thoắt hiện giữa các khe nứt.
Trở lại trên thuyền, đội ngũ phục vụ phát khăn khô và trà đá. Hành trình về bến êm hơn, biển dịu lại khi chúng tôi tiến gần ánh đèn Labuan Bajo. Tôi mở điện thoại – cả ngày không sóng, và kỳ lạ thay, điều đó lại khiến tôi thấy như một chiến thắng. Vai tôi vẫn còn ấm nắng, tai văng vẳng tiếng gầm của hai động cơ diesel, nhưng tôi cứ mãi hình dung lại khoảnh khắc con cá ó lướt đi, cách nó hoàn toàn phớt lờ chúng tôi, hoàn toàn làm chủ môi trường của mình.










