About Otium
Chúng tôi điều chỉnh Otium hơi dốc mũi khi vượt qua những đoạn sóng gợn ở Dampier Strait – cách này giúp giảm xóc cho khách vừa trải qua chuyến bay dài. Dài 48 mét, Otium không phải là con tàu nhỏ, nhưng để điều khiển qua những eo nước hẹp giữa Wayag và Sail thì cần thao tác ga chính xác, đặc biệt vào lúc bình minh khi ánh sáng làm phẳng mặt nước và che giấu độ sâu. Đội ngũ thủy thủ của chúng tôi đã luồn lách những tuyến đường này hơn một thập kỷ, và chúng tôi tính toán thời điểm đi qua để tránh các dòng chảy chéo ở Mioskon hoặc những dòng nước xiết gần Cape Kri. Đây không phải con tàu dành cho những điểm neo đậu đông đúc. Nó được thiết kế để neo yên lặng một mình trong các vịnh hẻo lánh, nơi duy nhất bạn nghe thấy vào ban đêm là tiếng đớp nước của những con cá đuối nhảy manta.
Otium chỉ có một cabin duy nhất. Nghĩa là chỉ hai khách, không hơn. Trong khi các tàu khác xếp chồng cabin để tối đa hóa công suất, chúng tôi đơn giản hóa toàn bộ bố trí thành một phòng ngủ chính riêng biệt với lối lên boong trên. Không có áp lực phải dùng chung phòng khách, không phải xếp hàng ở nhà vệ sinh. Bạn thức dậy với tiếng thủy thủ chuẩn bị cà phê ở boong sau, chứ không phải tiếng bước chân từ phòng bên. Căn phòng có giường king được gắn hệ thống gimbal, tủ gỗ tếch được thiết kế chịu được sóng lớn ngoài khơi, và vòi sen mưa với áp lực nước ổn định dù máy phát điện vừa khởi động.
Những điểm lặn đẹp nhất ở Raja Ampat không theo lịch trình cố định, nhưng chúng tôi lên kế hoạch dựa trên thủy triều. Một hành trình mẫu thường bắt đầu từ sáng sớm với chuyến đi bộ trên đảo Gam để ngắm sân giao phối của chim paradise, trong khi tàu di chuyển đến Boo Windows – dải cát mỏng chia đôi hai eo nước sâu. Đến giữa buổi sáng, chúng tôi trôi dạt dọc theo các vách san hô mềm ở Arborek Jetty, nơi cá ngựa lùn bám vào những cụm san hô dạng quạt nhỏ bằng ngón tay. Buổi chiều dành cho các điểm có dòng chảy nhẹ: rễ đước ở Yenbuba, nơi cá mập wobbegong ngủ gục dưới các rễ cây, hoặc hồ sứa ở Kakaban nếu chúng tôi di chuyển về hướng đông đến Misool.
Trên những chuyến đi dài hơn, chúng tôi neo tại các đảo Fam, nơi các vách đá vôi vươn thẳng từ độ sâu 80 mét. Thủy thủ chuẩn bị xuồng nhỏ từ sớm – chúng tôi dùng xuồng không chỉ để lặn, mà còn để cập bờ nơi không có đường mòn, không dấu hiệu, chỉ có bờ biển nguyên sơ. Một trong những điểm yêu thích là một vịnh kín gần Salyawatif, chỉ tiếp cận được vào lúc triều đứng. Chúng tôi mang theo khăn lạnh và đu đủ tươi sau mỗi lần lặn, không phải vì đó là điều bắt buộc, mà vì sau 40 phút ở độ sâu 30 mét ngắm đàn cá trích bơi thành đàn trong nước xanh, bạn trở về với cơ thể kiệt sức.
Trở lại trên tàu, bữa tối được dọn dưới ánh sao nếu sóng lặng. Bếp sử dụng bếp từ, nên súp không bị tràn và nước xốt luôn nhũ hóa. Chúng tôi mua cá từ ngư dân đánh bắt bền vững ở Waisai trước ngày khởi hành, đầu bếp ướp với nghệ, chanh và gừng dại. Không có hai thực đơn nào giống nhau – chúng tôi điều chỉnh tùy theo cá bắt được, mùa vụ, và việc bạn vừa hoàn thành chuỗi lặn năm điểm hay chưa. Đây không phải một khách sạn nổi. Otium là một con tàu hoạt động thực sự, với bình khí lặn xếp trên boong chính và bản đồ hàng hải dán ngay cạnh buồng lái. Nhưng nó di chuyển có mục đích, và luôn chỉ theo một hướng duy nhất: tiến sâu hơn vào những vùng yên tĩnh nhất.










