About Manta Mae
Điều đầu tiên tôi nhận thấy không phải là gỗ teak bóng hay máy phát điện yên tĩnh — mà là cách tổ lái di chuyển. Lúc 5:45 sáng, không có tiếng nói, chỉ có bước chân dọc boong phải khi họ trải khăn lạnh và bình cà phê. Đảo Padar hiện ra trong nửa sáng, các sườn sọc vẫn còn tối, và thuyền trưởng đã đặt Manta Mae vào một vịnh tự nhiên ngoài Bãi biển Karatang, nơi dòng chảy sạch và người lặn ống thở lơ lửng không gắng sức. Đây không phải sân khấu biên đạo. Đó là nhịp điệu.
Đến giữa sáng, chúng tôi đã đi giữa những con rồng Komodo tại Rinca, không phải đảo Komodo đông đúc hơn. Một con non trườn qua lối đi chỉ cách gậy gỗ của hướng dẫn viên vài mét, lưỡi rung rinh. Trở lại tàu, bếp phục vụ đu đủ lạnh và chanh với siro gừng — đơn giản, sắc nét, không trang trí. Bữa trưa là cá skipjack áp chảo với sambal matah trên boong trên có bóng mát, ăn khi chúng tôi trôi gần Pink Beach. Cát không hồng đều, thực ra — đó là mảnh san hô tập trung trong các đống, rõ nhất lúc thủy triều thấp gần đầu phía tây. Tàu neo đủ xa để sóng không chạm bờ.
Manta Point đến vào cuối sáng ngày thứ hai. Dive master không hét. Anh ấy chỉ. Hai con cá đuối manta lượn quanh trạm làm sạch tại Batu Bolong, trôi dưới các đỉnh nơi dòng chảy xoáy. Tôi ở dưới nước 38 phút, cho đến khi ngón tay nhăn và đội bề mặt gõ thân tàu hai lần — đến giờ xoay vòng. Manta Mae dùng dây phao với thẻ đánh số để khách không trôi. Không ai bị lạc. Trở lại boong, vòi tắm nước ngọt được sưởi ấm bằng tấm pin mặt trời, không phải gas.
Đêm xuống tại đảo Kalong. Bầu trời chuyển sang màu chàm đúng khi dơi trái cây bắt đầu — ban đầu là một vài, rồi một cột xoáy nổi lên từ rừng đước. Bữa tối được phục vụ trên boong chính, không khăn trải bàn, chỉ là ánh sáng thấp và cá mahi-mahi nướng với men me. Tàu đã di chuyển trong khi chúng tôi lặn ống thở, bố trí lại im lặng đến Taka Makassar trước bình minh. Vùng nước đó, phẳng như gương lúc bình minh, là nơi tôi thấy con dugong đầu tiên — một bóng đen đang ăn cỏ biển, có lẽ cách thân tàu mười mét.
Kanawa khép lại chuyến đi. Không phải vì san hô — lốm đốm, đang phục hồi khỏi tẩy — mà vì sườn ở đầu bắc, nơi cá đuối đốm xanh nấp dưới các gờ. Tổ lái đã chuẩn bị bữa tiệc cuối: bánh chuối dừa, cà phê đậm và khăn lạnh lần nữa. Chúng tôi cập bến Labuan Bajo lúc 14:30, căn giờ để tránh cao điểm cảng. Không ai hỏi tiền tip. Một trong các nhân viên đưa tôi một vỏ sò khô từ Kelor — không có logo, chỉ là vỏ sò turban mịn, tẩy trắng. Cái đó ở lại với tôi.










